Chương 43: (Vô Đề)

Ở Thượng Hải anh gặp hai chuyện, chuyện đầu tiên là đụng phải Phong Tuấn.

Ngày thứ ba của hội nghị Thượng Hải, Phong Tuấn đại diện một công ty phần mềm lớn nước ngoài tham dự. Lúc đó Từ Yến Thời đang ngồi bên dưới, Tất Vân Đào kích động kéo tay anh lắp bắp nói: "Mẹ kiếp, đến cả Ville cũng tới hội nghị lần này hả?"

Ville, top 8 công nghệ thông tin nước ngoài.

"Tiểu tử này cũng đẹp trai thật, tên lại còn rất hợp nữa, Phong Tuấn?"

Từ Yến Thời bất giác ngẩng đầu, quả nhiên trông thấy khuôn mặt thân quen. Trong chớp mắt anh ngẩn ngơ, mọi suy nghĩ trở nên rối bời.

Phòng họp đèn điện sáng choang, hai người bắt gặp nhau lúc họp xong. Từ Yến Thời bất giác dừng bước, Phong Tuấn không tim không phổi lại gần chào hỏi anh, không đợi anh phản ứng đã sải bước dài đi đến, ôm chầm lấy anh thật chặt, rồi lại như cảm thấy chưa đủ mà đấm thêm vài cú vào vai anh.

"Tôi không nghĩ là cậu cũng đến đấy."

Từ Yến Thời bị anh ta ôm chặt, hai tay đút trong túi quần, cúi đầu ừ một tiếng. Cả hai tìm một nơi ăn cơm, Từ Yến Thời không nói nhiều và cũng không ăn nhiều.

Còn Phong Tuấn vẫn như xưa không hề thay đổi, nói tràng giang đại hải nhưng không hề đi vào trọng điểm.

Phòng ăn ở tầng thượng với kiến trúc cửa kính thủy tinh, từ trong nhìn ra có thể thấy được tháp Minh Châu Phương Đông cùng ánh đèn nê

-on rực rỡ.

Chợt có một thoáng im lặng, Phong Tuấn nhìn ra ngoài theo tầm mắt của anh, bỗng giọng thấp hỏi: "Cậu có hứng thú vào công ty nước ngoài không? Cứ ở đó cũng không phải cách, tin tôi đi, nếu cậu đến, tôi có thể đề cử giúp cậu ——"

Bao giờ anh ta cũng nói chuyện như vậy cả, tin tôi đi, bla bla. Có điều không thể tin tưởng nổi, vì anh ta nhận sai còn nhanh hơn cả bắn tên lửa, thật sự xin lỗi, không biết lần này xảy ra bất trắc gì nữa. Đúng là tật xấu của con nhà giàu, được bố mẹ nuông chiều.

Trước kia Từ Yến Thời cảm thấy không có vấn đề gì, còn trẻ mà, dù xốc nổi không đáng tin cậy cũng bình thường. Nhưng bây giờ đã sắp ba mươi rồi mà vẫn một giọng điệu nói chuyện như thế, anh khẽ nhíu mày, "Phong Tuấn, tôi không có hứng thú với công ty công nghệ thông tin nước ngoài."

Vì chuyện này mà năm đó hai người từng gây gổ rất nhiều lần, lần nào cũng giải tán trong không vui.

Nói trắng ra Phong Tuấn khá sính ngoại, cứ cảm thấy mặt trăng nước ngoài sáng hơn, cũng luôn khịt mũi khinh thường thiết kế nghiên cứu của người Trung Quốc. Mỗi lần ba hoa anh ta luôn nhắc đến lịch sử khởi nghiệp của Mark Zuckerberg, bản thân cũng muốn trở thành một Mark phiên bản Trung Quốc.

Quả nhiên mấy đề tài nhàm tai này vẫn như thường ngày, khiến bầu không khí đã căng thẳng càng trở nên căng thẳng hơn.

"Why?" Khẩu âm của Phong Tuấn luôn có giọng ABC*, "Mẹ cậu cũng đang ở Mỹ mà."

(*ABC là viết tắt của cụm từ American born Chinese, chỉ những người Trung thế hệ hai sinh ra ở Âu Mỹ, họ ưa dùng tiếng Anh khi về Trung Quốc.)

Ngay đến thói quen xen mấy từ tiếng Anh vào trong lúc nói cũng không đổi, Từ Yến Thời đưa mắt nhìn thành phố sặc sỡ sắc màu bên ngoài, khuôn mặt lạnh lùng, gò má căng lên, đường nét cằm cứng rắn trông không chút tình cảm, một lát sau, anh quay đầu lại nhìn thẳng vào anh ta: "Bà ấy không phải mẹ tôi, tôi lặp lại lần nữa, tôi không có hứng thú với công ty công nghệ thông tin nước ngoài."

"Cậu có biết thu nhập một năm của Ville gấp mấy lần Baidu Trung Quốc không?"

"Vậy cậu còn nhớ giáo sư Lương đã nói gì không?"

Phong Tuấn chợt im lặng.

Từ Yến Thời: "Cậu có biết Trung Quốc có bao nhiêu nhà khoa học sẵn sàng từ bỏ mức lương cao ở nước ngoài, để quay về phát triển đất nước không?"

Phong Tuấn là người theo chủ nghĩa vị kỷ, "Vậy dù có thẻ xanh với lương cao thì cậu cũng không đi hả? Điều kiện chữa bệnh hay giáo dục ở bên kia đều không thể so được với trong nước ư?"

Từ Yến Thời giễu cợt cúi đầu, "Có thể là do tôi không có hoài bão."

"OK," Phong Tuấn gật đầu liên tục như đã hiểu, "Nhưng dù gì cậu cũng phải kết hôn chứ? Với điều kiện bây giờ của cậu thì làm sao kết hôn được? Cậu có thể cho cô ấy được gì? Tôi biết là cậu xem thường người như tôi, tôi thừa nhận mình không chững chạc bằng cậu, cũng không đẹp trai bằng cậu, nhưng cậu với tôi, lấy điều kiện hiện tại của hai chúng ta bây giờ đi, để cho một cô gái chọn, cậu nghĩ sẽ có người còn chọn cậu hả? Dù có cô gái chọn cậu, liệu cậu có cam tâm để cô ấy đi theo mình không?

Mười năm sau, cô ấy có hối hận không, có thể trách cậu không? Tính cách tốt thì được lợi gì? Khám bệnh cho con không cần tiền ư? Con nhỏ đi học không cần tiền sao? Cậu cứ nghĩ đi, nếu các cậu vì những chuyện nhỏ nhặt ấy mà cãi nhau, bào mòn tình yêu dành cho nhau, vậy khi đó, cô gái ấy có nhớ đến tôi không? Liệu cô ấy có hối hận vì lúc đầu không chọn tôi không? Cậu có cam tâm không?"

Trong chớp mắt ấy, nếu nói không bị lay động thì là giả, huống hồ người anh muốn theo đuổi lại là Hướng Viên. Mà cô gái này từ sợi tóc cho đến ngón chân, mỗi một nơi trên cơ thể đều toát lên sự quý phái.

Anh muốn nuôi cô một cách chiều chuộng, không thể vì đi theo anh mà hạ mức sống xuống được.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!