Học cơ sở lập trình với Từ Yến Thời mấy ngày đã khiến Hướng Viên hiểu được rằng, cái gì gọi là "không biết trọng nhân tài", "lấy dao giết gà để mổ trâu".
Nói cho dễ hiểu là.
Ở bộ phận bên Tây An, nội dung công việc trước mắt, khoan nói thứ khác, sau một tháng Hướng Viên được anh phổ cập thêm kiến thức về nguyên lý hay phân tích số liệu, bây giờ cô cũng dần hiểu được vài điều. Còn những thứ liên quan đến thiết kế định vị, hay nói cho đúng là nội dung chuyên ngành, thì phòng kỹ thuật sẽ có chuyên viên phụ trách, trước kia do Cao Lãnh và Lý Trì cùng quản lý, bản thiết kế dẫn đường cũng rất đơn giản, sau mấy lần hợp tác với Vi Đức, tổng công ty có cho ra một số mô hình mẫu, chỉ cần căn cứ vào tính năng khảo sát và nhu cầu của đối phương để tiến hành điều chỉnh lại là có thể dùng được.
Học vấn cô không cao, trưởng phòng Dương trước kia cũng không hiểu mã chương trình là gì, thế mà người ta vẫn ngồi vững trên ghế trưởng phòng mấy năm đấy thôi. Hướng Viên cũng xem như siêng năng, cô đã hiểu được cơ bản, còn về kiến thức chuyên môn kỹ thuật, thì chỉ cần học thêm là sẽ có nhiều kiến thức hơn.
Mà đa số không phải lúc nào cũng nhất thiết dùng đến mã lập trình, chỉ những lúc cần khảo sát hệ thống phần mềm dẫn đường nội bộ thì mới viết chương trình. Nếu không phải Từ Yến Thời dạy cô, Hướng Viên sẽ cảm thấy dù dành ra cả đời để học thì cô cũng không hiểu được.
Từ Yến Thời nói rất đơn giản, nhân tiện anh còn dạy cô khái quát về nguyên tắc đo điểm vệ tinh.
"Điểm định vị thật ra cũng không khác gì lính nhảy dù, lúc người tách khỏi máy, từ trên cao nhìn xuống thì cả mặt đất chính là bia, vị trí tâm bia là vị trí lính nhảy dù cần nhảy xuống, với lính tiên phong thì điểm rơi cách tâm bia chừng mười mét, lính bậc trung thì từ khoảng mười mét đến năm mươi mét. Định vị của GPS và định vị của hệ thống Vi Đức chênh lệch ở chỗ này."
"GPS là mười mét?"
Lúc ấy hai người đang ở công ty, anh cười cười ngả lưng ra sau, mở laptop lên: "Định vị của Vi Đức có thể chính xác đến từng centimét. Trong khi đơn vị của GPS lại là mét, mà hôm đó tôi cũng nói rồi đấy, có vài thứ, tuy hồi đầu không bằng người nhà, nhưng không có nghĩa là bây giờ không như thế."
Hướng Viên bỗng nổi da gà, "Vậy sao mọi người vẫn còn dùng GPS?"
"Bằng độc quyền sáng chế GPS là công khai, còn bằng độc quyền của Vi Đức lại bảo mật, có nhiều công ty nhỏ ít vốn có thể tùy ý sao chép GPS, như vậy khởi đầu sẽ nhanh hơn." Từ Yến Thời tìm kiếm trên laptop, trang bìa của Baidu nhảy ra vố số công ty định vị GPS, anh chỉ cho cô xem, "Bây giờ hệ thống thương mại công khai của Vi Đức không nhiều, sau này sẽ từ từ nhiều hơn."
Trong thoáng chốc, Hướng Viên chợt nhớ đến một hôm khi lão Khánh đang viết chương trình, thì TV bỗng đưa tin tức buổi trưa, "Vi Đức tuyên bố sẽ phóng vệ tinh dẫn đường Vi Đức 3 thứ hai mươi vào cuối năm nay, đồng thời cũng sẽ hoàn thành việc triển khai hệ thống dẫn đường Vi Đức vào đầu năm 2020…"
Khi đó lão Khánh còn bùi ngùi, buồn phiền rút một điếu thuốc, ngây ngẩn nhìn TV đang chiếu cảnh vệ tinh bắn lên bầu trời, lầm bầm buột miệng nói với Từ Yến Thời đang ngồi cạnh cô: "Nếu năm đó không xảy ra chuyện kia, thì bây giờ cậu…"
"Có thời gian nhớ lại quá khứ, không bằng nghĩ cho tương lai thì hơn."
Lão Khánh bừng tỉnh, ý thức được Hướng Viên đang ở đây bèn lập tức ngậm miệng lại.
Mặc dù Hướng Viên lộ ra vẻ đáng thương đầy mong đợi, đôi mắt lấp lánh trong sáng biết bao, vậy nhưng lão Khánh vẫn độc ác làm như không thấy.
Hướng Viên có cảm giác như bị cô lập tách khỏi hai người họ, trong lòng có chút mất mát.
Ai ngờ Từ Yến Thời lại tiến đến gần tai cô, thấp giọng nói, "Đừng suy nghĩ nhiều, sau này có rảnh sẽ nói cho em."
Cô gật đầu, nhưng suy cho cùng "có rảnh" vẫn là một từ xa vời không thấy đích.
Từ Yến Thời lúc nào cũng bận rộn như con quay.
Nghĩ tới đây, Hướng Viên bừng tỉnh, không nhịn được tò mò hỏi: "Xem ra anh định hướng đến Vi Đức hả? Vậy sao lại cứ ở công ty này lâu thế? Tôi thấy với năng lực của anh muốn đi đến đâu cũng được mà?"
"Tôi nói vì em thì em tin không?" Anh dựa vào ghế, từ từ rít một hơi thuốc lá, nhả ra một câu nửa chòng ghẹo.
Hướng Viên lập tức kinh sợ, trong lòng như có đá lớn đập ầm ầm, cô là loại người không muốn oan uổng mang trên lưng danh hiệu phá hoại tiền đồ của người khác, lập tức sắc mặt khó chịu: "Anh đừng lấy tôi làm trò đùa nữa, tôi vừa mới tới công ty, anh cũng không biết trước tôi sẽ đến đây." Anh làm sao biết được quan hệ của cô và ông nội chủ tịch nhỉ?
Tuyệt đối không thể nào.
Lúc này Từ Yến Thời mới thôi cười, khôi phục lại dáng vẻ lạnh nhạt, ánh mắt cũng lạnh đi: "Tới đây cũng là trùng hợp, ở lại lâu cũng không phải là tôi không muốn đi, mà là không đi được. Lúc tôi ký hợp đồng, công ty ứng trước cho tôi năm năm tiền lương. Cộng thêm lúc ấy muốn đến phòng nghiên cứu của tổng công ty, hằng năm đều thấy có cơ hội, nhưng rồi hết năm này đến năm khác luôn có chuyện rắc rối, ngay cả Cao Lãnh cũng nói chưa từng thấy ai xui xẻo như tôi."
"Ứng trước? Lúc ấy anh cần nhiều tiền như vậy làm gì?"
"Trả nợ nặng lãi." Từ Yến Thời hời hợt nói, cũng không giấu giếm.
Nếu năm đó đến Vi Đức, đoán chừng anh phải không ăn không uống trong vòng mười năm thì mới có thể trả được khoản tiền này, mà khi đó bọn lão Quỷ cũng là sinh viên nghèo vừa mới tốt nghiệp, còn về Phong Tuấn, lúc ấy anh không hỏi mà cũng không muốn hỏi. Trùng hợp là Trần San đang muốn "đào" anh, khổ nỗi lại chưa tìm được cơ hội, vừa hay sau đó lập tức xảy ra chuyện của Phong Tuấn, dĩ nhiên chị ta cũng đã điều tra anh, chủ động nói sẽ ứng trước năm năm tiền lương cho anh.
Đương nhiên tập đoàn không có điều khoản này và cũng không nhân từ đến thế, về sau anh mới biết, số tiền đó được bỏ ra dưới danh nghĩa của Trần San, nên lúc ấy anh muốn đi cũng không được.
"Anh vay nặng lãi?" Hướng Viên sợ hãi, "Cá cược hả?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!