Hướng Viên cảm thấy chuyện này khá lớn, chột dạ nhìn anh, thấp giọng nói: "Được rồi, tối ăn cơm nói sau."
"Sao cũng được," Từ Yến Thời cũng không muốn nghe lắm, nhét trà sữa trong tay vào ngực cô, "Thứ này khó uống quá, vất hộ tôi, cám ơn."
Hướng Viên gần như theo bản năng ngậm lấy ống hút anh đã uống, hồn nhiên hút một hơi rồi nhìn anh, "Ngon mà?"
Cho tới khi đối mắt với ánh mắt như cười như không của anh, cô mới đột nhiên hoàn hồn, huyết dịch dồn cả lên não.
"Thế hả?" Một câu này chứa đầy thâm ý, Từ Yến Thời lại lấy về.
Hướng Viên đỏ mặt, bước đi nhanh hơn.
Thế là, ly trà sữa này nằm trên bàn làm việc của ai đó trong phòng kỹ thuật cả một ngày.
Đến giờ nghỉ trưa, Hướng Viên từ văn phòng Trần Thư quay về, nhìn thấy Vưu Trí dựa vào bàn của Từ Yến Thời nói chuyện. Từ Yến Thời ngả người ra sau, vắt chân lên chiếc ghế trước mắt, đôi chân mặc quần thể thao chậm rãi đung đưa, đang nói đến chuyện hợp tác gần đây cùng Vưu Trí.
Vưu Trí nói: "Em có bạn làm việc ở công ty máy tính, gần đây bọn họ hợp tác với bên Vương Giả. Thật ra em cũng có nghĩ, chúng ta cũng có thể hợp tác với trò chơi tương tự mà, không nói Vương Giả, cũng có rất nhiều trò chơi cần định vị mà nhỉ?"
Máy tính của Từ Yến Thời đang mở, hình như là đang chạy chương trình, đoạn mã chạy nhanh trên màn hình màu đen, có lẽ anh mới thử vận hành xong, vừa sửa dữ liệu vừa nói: "Khó lắm, bây giờ hệ thống thương mại của Vi Đức không nhiều, gần như một trăm phần trăm các công ty trò chơi đều dùng GPS, giá thành thấp mà hiệu quả cao. Mấy công ty trò chơi lớn như Vương Giả cậu nói, chúng ta không nhận được hợp đồng đâu."
Vi Đức là hệ thống định vị Trung Quốc, là đơn vị bảo mật cấp quốc gia. Mấy năm gần đây Đông Hòa là một trong số ít những tập đoàn còn hợp tác với Vi Đức.
Đây cũng là lý do vì sao thị trường công nghiệp điều hướng càng ngày càng tệ mà Đông Hòa vẫn có thể chiếm giữ được một vị trí nhất định. Cũng là lý do vì sao, Từ Yến Thời nhịn nhiều năm như vậy rồi mà không thể vào được phòng nghiên cứu thí nghiệm của tổng công ty.
Phòng thí nghiệm nghiên cứu Đông Hòa Bắc Kinh trên danh nghĩa là lệ thuộc vào tập đoàn Đông Hòa, nhưng cũng là phòng nghiên cứu khoa học thành lập riêng duy nhất có ít hơn năm mươi người, bởi vì hằng hăm luôn hợp tác với Vi Đức, là đơn vị bảo mật thứ cấp cấp quốc gia.
Nhân viên ở tất cả các phòng ban ở Đông Hòa có tính lưu động rất lớn, nhưng chỉ có duy nhất ngành này, dù từ chức hay chiêu mộ đều rất nghiêm ngặt, cần được chính phủ phê duyệt. Hơn nữa nhân viên nghỉ việc còn phải thông báo trước hai năm* mới được nghỉ chính thức.
(*Từ gốc là "thoát mật kỳ", chỉ thời gian trước khi nghỉ việc, nhân viên đó sẽ bị điều đến phòng bàn không cần bảo mật, đảm bảo người đó không còn tiếp xúc với bí mật của công ty, thế nên cụm từ này còn được hiểu là thông báo trước thời hạn.)
Duy Lâm ở Tây An cũng chỉ tiếp xúc được với thiết kế dẫn đường của hệ thống Vi Đức, cũng chính là vài máy móc đơn lẻ cũng như phân tích cơ sở dữ liệu. Nếu không phải có lão Lương vì Từ Yến Thời làm mối từ bên trong, thì có lẽ ngay đến "chân ruồi" này chưa chắc Duy Lâm đã có phần.
Nên chủ tịch không quá coi trọng ngành này cũng có lý do của nó. Dù gì công nghệ cao cấp tinh vi cũng ở cả phòng nghiên cứu rồi, không vào được phòng nghiên cứu thì vì anh không có bản lĩnh, không thể trách người khác được, loại người không có hoài bão như Cao Lãnh cảm thấy thế nào cũng được, dù sao ở đâu mà chẳng phải lăn lộn. Nhưng với những người có lý tưởng như Vưu Trí và Từ Yến Thời thì không như thế.
Có điều đã nhiều năm trôi qua, không biết Từ Yến Thời thì thế nào, chứ ngọn lửa trong lòng Vưu Trí cũng đã dập tắt mất rồi.
Vưu Trí thở ngắn than dài hỏi anh còn lý tưởng không.
Từ Yến Thời cười cười, nhấp một ngụm trà sữa đã tan đá rồi đặt xuống bàn, thờ ơ nhìn máy tính nói: "Cũng bình thường, xem thời cơ đã, thời cơ đến, biết nắm bắt là được. Bây giờ nghĩ nhiều cũng vô dụng."
Lời này có lý, Vưu Trí nhất thời được khai sáng, anh ta phát hiện lão đại đúng là bậc thầy tâm linh, mỗi lần buồn bực chán nản, hễ tìm anh trò chuyện thì luôn có thể khuây khỏa phần nào, có điều lần này sự chú ý của anh ta đã bị ly trà sữa trên bàn thu hút.
Có lẽ nói nhiều nên hơi khát, trước khi Vưu Trí rời đi còn thuận tay cầm lên định uống một hớp.
Từ Yến Thời vốn ngả người ra ghế nhìn laptop, bất chợt kịp phản ứng, nhanh tay nghiêng người đến nắm lấy mũi Vưu Trí, đẩy người ra sau không cho anh ta đụng đến.
Vưu Trí nói bằng giọng mũi, vô tội nhìn anh: "Em chỉ uống một ngụm thôi."
"Không được." Từ Yến Thời giơ tay đoạt về.
Vưu Trí: "Cũng không phải em chưa uống chung lần nào."
"Hôm nay tôi muốn ở sạch." Từ Yến Thời không đổi sắc.
Vưu Trí: "…"
Đợi Vưu Trí ảo não rời đi, Hướng Viên mới bước vào, Từ Yến Thời không nhìn cô mà chỉ ngồi xuống ghế, lạnh lùng tiếp tục chạy chương trình.
Cho đến khi tan làm cả hai không ai nói với nhau câu gì, Hướng Viên muốn lấy bảng dữ liệu từ chỗ anh thì cũng chỉ nhắn tin.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!