Lời này khiến sắc mặt Lê Thấm đột nhiên cứng đờ, chị ta chậm rãi đưa mắt nhìn Hướng Viên, suy cho cùng cũng là cáo già lão luyện từng trải qua chiến trường, chị ta khá xem thường Hướng Viên, cho rằng con nhóc này chỉ là tuổi trẻ nông nổi muốn chơi trội, thế nên không hề để vào mắt, nhưng chị ta không ngờ là cô khác hẳn những gì chị ta nghĩ.
Bầu không khí ngột ngạt thấy rõ.
Mọi người phía dưới xôn xao trố mắt nhìn nhau, vừa như có nghi ngờ, lại phát giác trận này quá hay không muốn bỏ qua, hết nhìn Hướng Viên thì quay sang nhìn Lê Thấm.
Từ ngày Hướng Viên vào công ty đến nay, cô chôn hết đám mìn này thì đến đám mìn khác, tiếng nổ sau còn vang hơn tiếng trước. Lần này mọi người đều chắc chắn cô có quan hệ, nhưng người chống lưng là ai thì bọn họ không dám đoán mò.
Mà vị phó giám đốc chi nhánh Lê Thấm đây lại một con cáo già, bề ngoài thì lúc nào cũng đối xử tốt với mọi người, nhưng trên thực tế đều đang tính toán hết.
Nếu không, người đàng hoàng minh bạch như Lý Vĩnh Tiêu cũng đâu dám gây lộn với chị ta, ông ta là giám đốc công ty đấy, đảm nhiệm chức vụ này cũng bực bội quá!
Có người cúi đầu lén mở điện thoại, gửi tin vào nhóm: Tôi thật sự rất rất thích Hướng Viên đấy nhé, sao cô ấy lại cứng thế chứ!
Có người lén lút +1: Tôi cũng vậy, bỗng thấy thích cô ấy ghê. Tuy nhây nhưng lại thú vị, các cậu có thấy trên người cô ấy toát ra khí chất của người có tiền không?
Có người nói: Quả nhiên thế giới của phụ nữ đơn giản như vậy, kẻ địch của kẻ địch chính là bạn. Tôi nhất định phải kết bạn với Hướng Viên mới được, bà phù thủy Lê Thấm đó, tôi căm từ lâu lắm rồi!
Có người đồn tin: Các cô nói xem, Lê Thấm bảo vệ Lý Trì như vậy, có phải vì Lý Trì nắm được đuôi của Lê Thấm rồi không?
Có người lại nói tiếp: Chắc chắn là hai người họ ngủ với nhau rồi, không biết có chụp ảnh thân mật như vậy với Ứng Nhân Nhân không nhỉ?
Mấy người ngồi dưới trò chuyện sôi sục ngất trời, bầu không khí trong phòng họp vẫn yên tĩnh lạ thường. Lê Thấm mặc âu phục, áo khoác dài khoác trên vai, vắt chéo chân tựa vào ghế, dáng dấp đẹp đẽ quyến rũ, chỉ là trên mặt không có nụ cười nên trông khá cứng, nhìn Hướng Viên với vẻ mặt lạnh tanh: "Chuyện này tôi và giám đốc Lý đều không biết, cô thông báo qua loa trong cuộc họp như vậy, trưởng phòng Hướng này, cô cũng hấp tấp quá rồi nhỉ?"
Hướng Viên dựa vào ghế, nở nụ cười xán lạn, không giống như Lê Thấm khéo đưa đẩy, trông cô toát lên vẻ "nghé con không sợ hổ".
"Tổng công ty đã gửi công văn vào hộp thư của tôi, chị không biết tôi có thể hiểu, dù sao một năm có 365 ngày, đâu phải ngày nào chị cũng ở công ty." Một câu thôi đã đủ đả kích người khác, bên dưới không nhịn được gật gù tán thưởng, rồi lại nghe Hướng Viên cười híp mắt nhìn tổng giám đốc Lý: "Nhưng sao chú có thể không biết được? Trong số những người nhận công văn có tên của chú mà."
Lý Vĩnh Tiêu đổ mồ hôi, cả hai bên đều không dễ chọc, theo bản năng ông cho rằng có phải mình đã bỏ sót email nào không, nếu tổng công ty đã gửi xuống thì không thể chỉ gửi cho mình Hướng Viên được, mà từ trước tới giờ Lê Thấm chưa bao giờ kiểm tra hộp thư, vậy là lập tức ông tin Hướng Viên hơn. Lý Vĩnh Tiêu ho khan, "Đúng là tôi nhận được, nhưng chuyện này tôi muốn gặp riêng Lý Trì rồi nói sau."
Nụ cười trên mặt Lê Thấm biến mất trong nháy mắt.
Mọi người đều lau mồ hôi hộ Hướng Viên lau, xong rồi xong rồi, phù thủy già sắp nổi đóa rồi.
Nhưng Hướng Viên vẫn mỉm cười, hai mắt sáng rực nhìn thẳng vào Lê Thấm, đến mức này rồi thì cô thấy đã đủ, bèn lấy lui làm tiến: "Xin lỗi giám đốc Lê, có lẽ trong việc lần này tôi đã xử lý thiếu sót, không thương lượng với chị trước. Tuy nhiên, tôi cũng đã nể mặt chị mà cho anh ta ba cơ hội, vậy mà anh ta lại không biết quý trọng, cố ý chọc giận đồng nghiệp, uy hiếp lãnh đạo, còn phá hỏng sự hài hòa trong phòng ban."
Ngay sau đó Lê Thấm lại nở nụ cười, "Xem chừng người mới nhậm chức như cô xông xáo nhiệt huyết nhỉ." Nói đến đây, Lê Thấm liếc nhìn Trần Thư đang ngồi một bên không nói gì, nhướn mày bảo: "Giám đốc Trần, cô có ý kiến gì không? Cô đồng ý cho Lý Trì xuống phòng hậu cần?"
Giọng điệu gây sự quá rõ ràng, nhưng Trần Thư lại không nói lời nào.
Hướng Viên khoanh tay nhìn, giải vây thay cô ấy: "Chuyện này không liên quan đến giám đốc Trần, chị ấy đồng ý hay không đồng ý thì cũng không có ảnh hưởng gì đến kết quả này."
Bầu không khí giằng co mãi, Lý Vĩnh Tiêu ra sức giảng hòa: "Được rồi, chuyện này cứ vậy đi đã, nếu tổng công ty đã gửi công văn xuống thì cứ làm y như vậy."
Cuộc họp kết thúc, mọi người lục tục rời đi. Chỉ có Lê Thấm còn ở lại, tổng giám đốc Lý cũng không đi, Hướng Viên vừa định ra về thì giám đốc Lý đã cản lại, muốn hỏi chút chuyện về công văn kia là rốt cuộc đã có chuyện gì. Nhưng Lê Thấm lại nhất quyết không đi, khoác áo khoác trên vai ngồi yên từ từ nhâm nhi tách trà, Hướng Viên biết ông ấy muốn nói gì, thế là tinh nghịch nháy mắt với Lý Vĩnh Tiêu, ý là —— chú về xem hộp thư là biết liền.
Ai ngờ, đúng lúc này Lê Thấm bỗng nhiên đặt tách trà xuống, lên tiếng: "Tôi không có ý kiến gì về công văn này cả, nhưng cô bạn à, cô làm việc vượt cấp như thế là rất dễ đắc tội với người khác đấy, có biết không hả? Điều nhân viên qua phòng khác, cô phải nói cho giám đốc Lý hoặc tôi biết trước chứ không phải trực tiếp thông qua quan hệ mà liên lạc với bên tổng công ty, nếu ai cũng làm như vậy, thì tôi với giám đốc Lý cần gì đi làm nữa. Biết chưa hả?"
Nhưng sếp tổng Lý Vĩnh Tiêu đây lại không cảm thấy như thế, chi nhánh ở Tây An có rất nhiều người quen chạy chọt, vì mới thành lập gần đây nên thiếu người, cộng thêm khu vực xa xôi, thế là có vài vị sếp tổng thích nhét người mình vào bên này một hai năm, đợi tổng công ty đưa ra chỉ tiêu thì trở thành chính thức, cho nên một hai năm nay nhân viên lưu động rất nhiều, hơn nữa không chắc người mới đến có quan hệ với ai nên không dám đắc tội.
Cả công ty này cũng chỉ có giám đốc hiền như bụt là Lý Vĩnh Tiêu mới có thể nhắm một mắt mở một mắt. Nếu đổi thành người có tính cách cứng rắn mạnh mẽ như Lê Thấm đây, thì sợ là ồn ào tới mức gà chó không yên.
Lê Thấm: "Dù cô có chỗ dựa ở tổng công ty thì cũng phải biết thu mình lại, lỡ như ngày nào đó núi dựa ngã thì… Còn nữa, kéo bè kết phái ở công sở, không phải là kéo bè như cô đâu, mà cô phải nhìn cho trúng mới chọn phe. Cô tới công ty chỉ mới được hai tháng, mơ mơ hồ hồ đã chọn phe, nói không chừng cuối cùng chết thế nào cũng không biết."
Lời này là đang cảnh cáo Hướng Viên không nên đắc tội với Dương Bình Sơn, chỗ dựa của cô tuyệt đối không bằng được Dương Bình Sơn.
Có lẽ dù đánh chết Lê Thấm cũng không nghĩ ra được quan hệ giữa cô và chủ tịch, nên mới dám trắng trợn cảnh cáo cô như vậy, Hướng Viên bất giác cảm thấy thú vị.
"Chuyện tôi có vượt cấp hay không chị cứ hỏi giám đốc Lý là biết. Còn về chuyện kéo bè kết phái đó, vậy thì tôi cũng nhắc nhở chị luôn," Hướng Viên lơ đãng liếc mắt nhìn sang lê Thấm, từ từ nhả ra từng câu từng chữ: "Giám đốc Lê, chị có thể đi hỏi giám đốc Dương xem, chuyện này liệu ông ta có biết không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!