Thượng Hải, khách sạn Quốc Tế Thánh Hoàng.
Hội nghị quốc tế lần này có đến gần trăm người tham gia, nhà tổ chức sắp xếp cứ hai người ở một phòng, mà tập đoàn Đông Hòa lại chỉ có mỗi Trần San và Từ Yến Thời tham gia. Thế là, Từ Yến Thời vừa vặn ở cùng phòng với kỹ thuật viên cũng lạc đàn như mình bên công ty công nghệ Khải Thịnh.
Kỹ thuật viên kia tên Tất Vân Đào, là một lập trình viên tiêu chuẩn, mặc sơ mi ca rô, vành mắt thâm sì đeo thêm kính, trên mặt nổi mụn chi chít.
So với Từ Yến Thời thì thật tương phản, anh mặc áo sơ mi trắng, đeo kính không viền mỏng, sống mũi cao, lúc cười lên khóe miệng cong cong, dù không hay cười nhưng phong độ trong mọi cử chỉ hành động lại không hề có dáng vẻ của lập trình viên chút nào, người không biết còn tưởng là ngôi sao điện ảnh do nhà tổ chức mời đến. Tuy gương mặt không quá hoàn hảo như minh tinh, có điều tính tổng thể lại có ba phần khí chất.
Không quá kiêu căng cũng không cố tình trốn tránh, ở bữa tiệc nghênh đón tiễn đưa rất đúng mực tự nhiên.
Tất Vân Đào để ý anh rất lâu, đa số phụ nữ tham gia bữa tiệc đều dừng mắt nhìn anh trong chốc lát, ngay đến giám đốc Lâm của bọn họ là trai thẳng thẳng hơn cột điện cũng phải nhìn anh mấy lần, thậm chí còn đề cập đến ý nghĩ muốn đào anh và Trần San đến công ty mình. Lúc đấy Tất Vân Đào mới biết anh tên là Từ Yến Thời, một kỹ thuật viên của công ty công nghệ Duy Lâm. Giám đốc Lâm rất tán thưởng anh, chẳng ngờ, kết thúc tiệc rượu, mình với anh ta lại ở cùng một phòng.
Có điều anh không nói nhiều, vừa về phòng đã thay quần áo. Đàn ông thay đồ vô cùng dứt khoát không lề mề ngại ngùng, cởi áo sơ mi ra, để lộ lưng trần cơ bắp rõ ràng, rồi anh lại cúi người rút một chiếc áo thun màu đen trong vali ra, đầu vừa chui ra khỏi cổ áo, còn chưa kịp kéo áo xuống thì điện thoại trên giường đã vang lên.
Tất Vân Đào thấy anh sững sờ, tay cứng lại, nhưng một giây sau đã lập tức nở nụ cười đầu tiên trong tối nay, vừa nghe điện thoại vừa từ từ kéo áo xuống. Nói thật, Tất Vân Đào nhìn biểu hiện tối nay của anh, thậm chí anh ta còn thảo luận với mấy cô gái ngồi cùng bàn mình rằng, người đàn ông này lạnh lùng với phụ nữ tới mức tưởng là gay.
Từ Yến Thời đứng bên cửa sổ trò chuyện đôi câu với người đầu dây.
Sau đó, Tất Vân Đào khiếp sợ nhìn anh mở laptop lên, dạy cô em viết chương trình. Vì sao là biết là cô em ư, bởi vì ảnh đại diện là hình một cô gái, Tất Vân Đào không dám nhìn kỹ mà chỉ len lén liếc qua, ảnh đại diện của Chiến Sĩ Thiếu Nữ Xinh Đẹp rất nổi bật, thu hút sự chú ý của Tất Vân Đào.
Có điều đại thần hình như thường quá rồi, kỹ xảo thả thính lạc hậu gì thế này, bây giờ bọn họ đâu dùng nữa.
Không biết cô em ở đầu dây nói gì mà tắt kết nối điều khiển từ xa, song Từ Yến Thời vẫn chưa tắt khung chat, nhìn chằm chằm đến xuất thần.
Lúc này Tất Vân Đào mới huơ tay trước mặt anh, "Hello."
Từ Yến Thời hoàn hồn, ngẩng đầu nhìn anh ta rồi tắt laptop, ngồi thẳng người dậy, gật đầu nói: "Chào anh."
Tất Vân Đào đứng tựa vào bàn đặt laptop bên cạnh, Từ Yến Thời thì ngồi dựa trên ghế, hai người một cao một thấp bắt đầu trò chuyện đề tài giữa đàn ông kỹ thuật với nhau.
Tất Vân Đào châm thuốc, dựa vào bàn tự giới thiệu: "Tôi là Tất Vân Đào của Khải Thịnh."
Từ Yến Thời đang định giới thiệu thì Tất Vân Đào cắt ngang, "Tôi biết anh, anh là Từ Yến Thời, vừa nãy giám đốc Lâm có nhắc đến."
Từ Yến Thời dựa vào ghế cười cười, không trả lời.
Tất Vân Đào chỉ vào laptop, "Bạn gái đấy hả?"
Từ Yến Thời mặc áo thun đen rộng thùng thình, tối nay uống không ít nên cũng thả lỏng, lười biếng tựa ra sau, tiện tay cầm lấy bao thuốc mình đặt trên bàn, rút ra một điếu ngậm vào miệng, lắc đầu: "Vẫn chưa phải."
Tất Vân Đào vừa nghe nói vẫn chưa phải thì bất ngờ, thuận tay với lấy bật lửa trên bàn châm lửa cho anh, "Không theo đuổi được à?"
Bàn tay sờ bật lửa của Từ Yến Thời khựng lại, rồi ngay sau đó cúi đầu châm thuốc, anh hít một hơi, chất nicotin xuyên qua cổ họng khiến cơ thể thả lỏng phần nào, ngẩng đầu dựa ra sau, mỉm cười: "Bị từ chối rồi."
Tất Vân Đào ngạc nhiên nhướn mày, không dám tin: "Tôi không tưởng tượng nổi còn có phụ nữ có thể từ chối anh đấy." Nói đoạn vẩy tàn thuốc vào thùng rác bên cạnh, gạt tàn nằm ở góc bàn, anh ta lười lấy.
Từ Yến Thời đứng dậy, với lấy gạt tàn đặt giữa hai người họ, dùng ngón trỏ vẩy thuốc, nhận lời tán dương thổi phồng về sức hấp dẫn của anh, cười nhạt đáp, "Quá khen."
"Có điều cách anh theo đuổi con gái người ta thế không được," Tất Vân Đào hít một hơi thuốc lá, nói thẳng, "Đồ thị trái tim dùng hồi chúng ta học đại học thì được, bây giờ mọi người không dùng thứ này nữa rồi."
Bảy tám năm trước lúc vừa học lập trình, phương thức tỏ tình này quả thật rất thịnh hành, lão Quỷ cũng từng dùng thứ này để đùa Lục Thiến. Vừa rồi Từ Yến Thời lại có linh cảm, thấy cô nghiêm túc học hành bèn không nhịn được muốn trêu một chút, cứ tưởng cô không giải được, không ngờ cô lại giải ra. Trần San nói không sai, Hướng Viên quả thật rất thông minh.
Tất Vân Đào nghiêm túc truyền thụ kinh nghiệm "lưu manh" của mình.
"Lần sau anh điều khiển máy tính của cô ấy từ xa, làm một cửa sổ pop
-up tự động nhảy ra, hỏi cô ấy có muốn làm bạn gái của anh không, không bấm vào "có" thì không cho tắt, hoặc vẫn là cửa sổ pop
-up, nhưng đổi nút "không" thành "không làm bạn gái thì làm vợ"."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!