Chương 38: (Vô Đề)

Từ Yến Thời nhất thời im lặng, cô nói có cách nghĩa là sao? Anh ngẩn người nhìn cô trong chớp mắt, rồi cười cười nửa đùa nói: "Cô lại là con ông cháu cha nào nữa đây?"

Thấy cô không đáp gì, ánh mắt anh tối đi, cúi đầu nhìn thẳng vào mắt cô, "Hả? Tôi đáng ghét đến vậy sao? Muốn tôi chuyển đi à?"

Khi anh cụp mắt trông quyến rũ hơn bình thường, Hướng Viên bị anh nhìn như thế thì tim không tự chủ được đập loạn, cô nghiêng đầu không muốn nhìn vào mắt anh, "Không phải anh muốn đến phòng nghiên cứu bên tổng công ty sao? Cứ vùi đầu ở đây cũng không phải là cách hay."

"Để sau hẵng nói," Anh khoanh tay đứng dậy, kéo ghế ra, đút hai tay vào túi đi về phía cô, "Giờ đi cũng không thấy tốt."

"Tại sao?" Cô khó hiểu nhìn anh từng bước đến gần.

Hình như mùi sữa tắm còn nồng hơn.

Anh đứng trước mặt cô, từ trên cao nhìn xuống: "Nói không chừng ngày nào đó tôi sẽ từ chức. Chuyển đến tổng công ty rồi thì sẽ không dễ rời đi."

"Anh muốn từ chức ư?" Hướng Viên ngẩng đầu nhìn anh.

"Có lẽ." Anh hời hợt đáp, ánh mắt lạnh lùng như đang nói chuyện ngày mai sẽ đi công tác hai hôm vậy.

Trong phòng họp yên tĩnh tới nỗi có thể cảm nhận được hô hấp của đối phương, theo bản năng Hướng Viên cho rằng nguyên nhân là vì mình, không chút nghĩ ngợi buột miệng hỏi: "Vì tôi sao?"

Từ Yến Thời nghiêng đầu cười phì, như thể đang cười cô tự mình đa tình, "Em suy nghĩ nhiều rồi."

Hướng Viên nghĩ tới nghĩ lui rồi "à" một tiếng, cúi đầu nhìn chằm chằm mũi chân mình, không biết phải đáp thế nào.

Giọng nói trên đỉnh đầu lại vang lên, "Tạm thời vẫn chưa đi."

Trong nháy mắt cô cúi đầu, Từ Yến Thời lập tức nhìn sang cô, trong đôi mắt ấy toát lên cảm xúc không đành lòng, nhìn cô thật sâu.

Anh như đang tranh đua với bản thân vậy, quai hàm hơi động nhưng rồi lại nhịn xuống, một lúc sau lại muốn mở miệng. Đúng lúc này thấy hai bóng người thoáng qua bên ngoài cửa sổ, Từ Yến Thời bất giác ngẩng đầu, Thi Thiên Hữu và Trương Tuấn vội né người, ngay sau đó cửa phòng họp bị đẩy ra, Lý Trì lạnh mặt đứng ngoài cửa.

Hướng Viên còn chưa thấy rõ người tới thì đã bị Từ Yến Thời kéo lùi về phía sau, thân hình cao lớn che khuất tầm mắt cô, làm cô không thấy được biểu cảm của Lý Trì.

Hơi thở nam giới vờn quanh người, tim Hướng viên đập rộn ràng, ở sau lưng anh ló đầu ra xem Lý Trì muốn làm gì, kết quả lại bị anh đẩy vào, một giây sau, Từ Yến Thời không nhịn được quét mắt nhìn Lý Trì.

Lần đầu tiên Hướng Viên thấy anh có biểu cảm như vậy, bình thường anh không hay nổi nóng, dù nhịn không được cũng sẽ lộ ra vẻ uể oải, thoạt nhìn không hề có trạng thái công kích. Mà Từ Yến Thời của lúc này lại hung hãn hơn, để lộ chất đàn ông cô chưa từng thấy.

Bầu không khí trở nên căng thẳng.

Nhưng Lý Trì chỉ mới nhìn Từ Yến Thời chằm chằm ba giây thì đã bị Trần Thư xuất hiện trước cửa gọi đi.

Cao Lãnh ở bên cạnh tức giận la oai oái, toàn bộ hành lang đều vang vọng tiếng rống đầy giận dữ của anh ta, "Em với hắn ta thì có chuyện gì để nói hả, mẹ kiếp, Trần Thư! Có phải hắn vụng trộm với em không?!"

Trần Thư tùy tiện đẩy Cao Lãnh vào phòng làm việc: "Anh đi vào cho em!"

Hướng Viên đang hì hục xắn tay áo lên đề phòng có đánh nhau thật, cô chuẩn bị đứng một bên túm tóc Lý Trì, cũng chuẩn bị mấy công phu mèo cào mà Lại Phi Bạch đã dạy cô, kết quả Trần Thư chỉ nói một câu đã kêu Lý Trì ra ngoài.

Đương lúc đờ người, Từ Yến Thời vỗ vào đầu cô, "Đi thôi."

Hai người bước ra ngoài, Cao Lãnh buồn bực ngồi một bên, Thi Thiên Hữu tận tình khuyên bảo anh ta, "Cứ để giám đốc Trần nói chuyện với hắn đi, đương nhiên, thân là đàn ông, để người phụ nữ của mình đi khuyên nhủ người đàn ông thầm mến cô ấy, đổi lại là người khác cũng không thoải mái. Nhưng, không phải điều này chứng tỏ bạn gái cậu quyến rũ nhất sao…"

Đương nhiên Cao Lãnh chẳng mấy mặn mà, hoàn toàn ngó lơ anh ta, lạnh mặt mắng: "Cút."

Thi Thiên Hữu cười khan hai tiếng rồi quyết định cút thật.

Hướng Viên và Từ Yến Thời trở về bàn làm việc của mình, đợi đến lúc cô mở laptop ra mới phát hiện, email lúc nãy anh gửi ở trong phòng họp là gửi cho cô —— Bảng kế hoạch sản phẩm tháng sau, còn có cả nội dung triển khai.

Vị trí của hai người quay lưng vào nhau, một người ở đầu một người ở cuối. Hướng Viên quay đầu nhìn, phát hiện anh đang vùi mình trên ghế, trên màn hình máy tính mở bảng biểu, hình như là tài liệu hạng mục đi công tác.

Hướng Viên nhắn tin.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!