Chương 37: (Vô Đề)

Ba giờ sáng, phòng bệnh yên ắng, ngoài quầy lễ tân thi thoảng truyền đến vài tiếng ồn.

Từ Yến Thời thả lỏng dựa vào tường, mắt nhìn quần lễ tân nhưng lại chẳng có tiêu cự, nghe thấy Hướng Viên nhắc đến Thi Thiên Hữu thì đột ngột quay đầu lại, trong mắt có gì đó từ từ dập tắt. Cuối cùng anh cũng lấy lại tinh thần, mỉm cười cúi đầu nhìn mũi giày, hít một hơi thật sâu, mặt đầy chế giễu: "Tôi không tin em không hiểu."

Đèn hành lang mờ mờ, chỉ có mỗi một ngọn đèn bật sáng, khiến lòng người chập chờn rơi vào mê man rối bời.

"Nhưng có vài thứ, đã bỏ lỡ thì chính là bỏ lỡ." Hướng Viên nhìn chăm chú ngọn đèn kia, lòng trăn trở không thôi, trong huyết dịch như có trăm ngàn con kiến bỏ qua, cô cắn răng nhẫn tâm nói: "Còn nhớ tôi nói về chuyện được như ý không? Đã qua giờ ấy rồi thì tôi sẽ không quay đầu lại nữa."

Đúng thế, ăn bánh lúc chín giờ thì không còn là bánh nữa.

Cũng như vậy, Từ Yến Thời hai mươi tám tuổi cũng không còn là người đàn ông cô một lòng một dạ nhớ nhung nữa rồi.

Không phải chuyện nào cũng được như ý, nên từ sớm cô đã học được cách kiềm chế dục vọng.

"Anh sẽ tìm được người tốt hơn." Hướng Viên thật tâm chúc phúc cho anh. Nói đoạn, cô quay về phòng bệnh, để lại mình anh ngồi trên ghế.

Bốn giờ sáng.

Điện thoại cô chợt sáng lên, có một tin nhắn đến.

XYS: Đã đặt bữa sáng cho em lúc bảy giờ rồi, đi đây.

Cô không trả lời, mất ngủ đến tận sáng.

Đến bảy giờ, trời sáng tinh mơ, nắng mai hé rạng.

Hướng Viên vừa ăn bữa sáng nóng hổi, vừa nhắn tin với Hứa Diên.

Hứa Diên: Tối qua mày tìm tao làm gì?

Hướng Viên: Tao nhập viện.

Hứa Diên: Bị gì vậy? Có cần tao báo cho ông mày không.

Hướng Viên: Đừng, bị thương nhẹ thôi.

Hứa Diên: Không có chuyện gì thật chứ?

Hướng Viên: Không sao, có điều tối qua…

Hứa Diên: Có gì nói mau, tao còn chạy deadline bản thảo tin tức đây.

Hướng Viên: Từ Yến Thời tỏ tình với tao.

Hứa Diên: … …

Hứa Diên: Tao cũng biết hắn có tâm tư với mày mà. Chúc mừng chúc mừng, cuối cùng cũng vén tầng mây thấy được trăng sáng rồi.

Hướng Viên: Nhưng tao từ chối rồi.

Hứa Diên: Mày điên hả? Ôi trời bi thương quá, chắc đây là lần đầu Từ thần bị từ chối nhở? Không ngờ nha không ngờ nha, lúc trước từ chối con gái không nương tay, bây giờ lại thua trong tay mày, có tiền đồ lắm. Hướng Tiểu Viên, mày đã giành lại sĩ diện cho đồng bào con gái ở Lục Trung chúng ta rồi.

Có điều làm dáng một chút cũng được nhưng đừng làm quá, không ngờ Từ thần lại thật sự vì mày mà xuống khỏi "đền thờ", nếu tao nói cho bọn Chung Linh biết Từ Yến Thời tỏ tình với mày mà còn bị mày từ chối, đoán chừng Chung Linh sẽ tức chết đây. Nghĩ tới cảnh này mà tao hưng phấn quá, trời ạ, tao phải đi hỏi lớp trưởng xem bao giờ họp lớp mới được!!! Bảo cậu ta gọi hết mọi người đến, không cho phép vắng mặt một ai!!

Hướng Viên: Mày bị điên à? Chuyện này mày không được nói cho ai biết hết. Nếu dám tiết lộ một chữ, tao sẽ san bằng phòng làm việc của mày.

Hứa Diên: Được rồi… Không phải vì Phong Tuấn mà mày từ chối hắn đấy chứ?

Hướng Viên: Mày nghĩ nhiều rồi. Đừng nói anh ấy chỉ là bạn của Phong Tuấn, dù có là bố của Phong Tuấn tao cũng cóc để ý.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!