Chương 34: (Vô Đề)

Có lẽ đúng như Chung Linh từng nói.

Bạn gái sau này phải đẹp hơn Hướng Viên mới được, có điều trong lòng anh lại chỉ có mỗi một cây gai đó, mà Hướng Viên lại chính là gai trong tim anh. Nhổ ra thì đau, mà cứ để vậy đâm vào cũng thật đau. Được nữ sinh như cô theo đuổi, hiển nhiên sẽ thấy Ứng Nhân Nhân rất vô vị. Không đẹp bằng cô, cũng chẳng thú vị như cô.

Quả thật hồi dạy thêm ở nhà Chung Linh anh chưa thích cô, tuy cảm thấy cô gái này khá ồn ào nhưng anh lại không ghét. Cô rất có chừng mực lại không quá quấn lấy người ta, thỉnh thoảng lúc anh chơi đá bóng với bạn, cô sẽ tới đưa nước tới rồi đi ngay. Bạn học thường trêu chọc hai người với nhau, cũng không thấy cô mắc cỡ lần nào, lại còn cười híp mắt đứng ngoài sân bóng làm động tác aegyo bắn súng* nhắm thẳng vào anh, mặt cũng dày thật.

(*Là động tác giơ ngón trỏ và ngón cái lên thành hình súng để bắn tim, ảnh minh họa.)

Hồi ấy anh không có lòng dạ nào nghĩ đến chuyện yêu đương, chỉ mải bận rộn kiếm tiền trang trải cuộc sống, không có thời gian để quan tâm đến bạn gái, hơn nữa anh định tốt nghiệp đại học xong mới tính đến chuyện đó.

Thật ra lúc ấy anh cũng đã nghĩ, nếu tốt nghiệp đại học xong mà cô vẫn còn thích anh, thì anh cảm thấy mình có thể đồng ý qua lại với cô.

Nào ngờ hôm đó ở dưới nhà cô giáo, Hướng Viên lại nói mình không theo đuổi được anh.

Con người cô như không kiên nhẫn khi làm bất cứ chuyện gì, nhiệt tình chỉ kéo dài ba phút. Cũng giống lúc giải đề vậy, cầm bút giải ba giây mà vẫn không tìm ra được đáp án đề Toán thì nhất định cô sẽ nói mình không biết làm bài này, học từ vựng tiếng Anh cũng chỉ đến từ "abandon" ở trang đầu tiên, bao giờ cũng đc nửa đường thì bỏ.

Anh muốn nói vậy thì cậu đừng theo đuổi tôi nữa, thi vào đại học trước đi đã, những chuyện khác để sau hẵng nói.

Nhưng Chung Linh đột ngột xuất hiện đã cắt ngang lời anh.

Về sau, anh lại nghe nói cô và học sinh mới chuyển đến yêu nhau, bắt đầu thường xuyên thay đổi bạn trai.

Từ Yến Thời biết từ sau lần đó cô đã cho anh vào danh sách đen —— đối tượng không yêu đương.

Thực sự thích cô là lúc cô quen Phong Tuấn.

Từ Yến Thời và Phong Tuấn là bạn học cấp hai, nhưng lúc đó cả hai không thân lắm, lúc thi Toán thỉnh thoảng có nghe qua tên đối phương. Có điều Phong Tuấn chỉ giỏi Toán, những môn còn lại điểm rất tệ, không lọt vào top đầu ở trường, chẳng qua là nhờ có giải môn Toán nên mới vào được Đại học Bách khoa.

Anh quen thân với Phong Tuấn là vào năm lớp mười một, khi đó anh không tham gia thi Toán, Phong Tuấn không nhìn thấy anh ở trong phòng thi thì cảm thấy rất lạ, rồi về sau tình cờ hai người gặp nhau trong trận bóng đá giao hữu, lần đầu tiên Phong Tuấn bắt chuyện với anh, hỏi anh vì sao không đi thi.

Thời gian ấy Từ Yến Thời bận đi làm thêm kiếm tiền, nhưng anh lại không nói thẳng ra, chỉ nói không có hứng thú.

Phong Tuấn còn cảm thấy tiếc, vốn cho rằng anh là người kiêu ngạo, nhưng chí ít cũng là mầm non thi đấu, và cũng là đối thủ hiếm khi anh ta gặp được. Vậy mà anh lại nhẹ nhàng rút lui như vậy, anh ta có cảm giác "độc cô cầu bại". Cứ tưởng Từ Yến Thời sẽ thành đối thủ cạnh tranh lớn nhất của mình, kết quả anh lại không tham gia.

Phong Tuấn vỗ vai nói, "Vậy được, sau này có rảnh thì đá bóng cùng đi."

Cứ như vậy từ địch thành bạn.

Từ Yến Thời không giỏi kết giao bạn bè, bên cạnh chỉ có mấy người như thế, nhưng trong những năm ngồi ghế nhà trường Phong Tuấn lại chân thành muốn kết bạn cùng anh, thỉnh thoảng còn đem đề thi đến trao đổi với anh. Tuy Từ Yến Thời không thi, nhưng khi anh ta gặp vấn đề khó, anh vẫn sẵn sàng chia sẻ vài bí kíp của mình.

Thường xuyên qua lại với nhau, Phong Tuấn đã trở thành bạn thân nhất của anh hồi cấp ba.

Nhưng anh lại không ngờ, vào học kỳ hai lớp mười một, người bạn thân chí cốt này lại bỗng có bạn gái. Mà còn là người từng theo đuổi anh.

Chắc khi đó Hướng Viên thích Phong Tuấn thật, chỉ một câu "không nỡ rời xa" mà Phong Tuấn đã suýt vì cô mà bỏ thi, ngày nào hai người cũng cúp học ra tiệm net chơi game.

Từ Yến Thời cảm thấy, có thể Hướng Viên còn giận anh.

Kết quả, đến khi bắt gặp hai người hôn nhau say đắm trong khu rừng, anh mới cảm thấy bản thân thật nực cười.

Anh vẫn chơi bóng với bạn bè như cũ, cô vẫn đứng ngoài sân giữ áo đưa nước như cũ, nhưng nay đối tượng đã đổi thành Phong Tuấn, tới lúc đó anh mới nhận ra, người ta đã không còn thích mình nữa rồi.

Trong lòng bực bội, thậm chí anh còn muốn tố cáo hai người họ.

Kết quả là có một đợt, Phong Tuấn bỗng ham chơi game online nên không chịu chơi Audition với Hướng Viên, thế là anh ta nhờ anh dùng tài khoản của mình để chơi Audition cùng cô.

Chuyện Hướng Viên từng theo đuổi mình, Từ Yến Thời không biết Phong Tuấn có biết không, nhưng với tính cách của Phong Tuấn, cho dù biết anh ta cũng sẽ làm như không biết.

Nên suốt kỳ nghỉ hè năm lớp mười một, đều là anh chơi Audition và bắn súng CS cùng Hướng Viên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!