Chương 33: (Vô Đề)

Sáng hôm sau, Vưu Trí là người đầu tiên đến công ty.

Tinh thần phấn khởi ngâm nga khúc hát bước vào cửa phòng kỹ thuật, vui vẻ kéo ghế ra toan ngồi xuống bàn làm việc, chợt khóe mắt trông thấy cửa kính phòng họp đang mở, vậy là anh ta lập tức dựng tai lên nghe ngóng, hình như bên trong có tiếng gõ bàn phím thì phải. Vưu Trí đột nhiên quay đầu lại, phát hiện người đàn ông sau cửa sổ lá lách còn đến sớm hơn cả mình.

Có điều Vưu Trí không lạ gì, trước kia khi mới vào công ty, vì buổi tối phòng máy khá vắng người, và để không làm ảnh hưởng đến số liệu vận hành trong công ty, nên nếu bọn họ cần phải làm phần mềm khảo sát thì sẽ chỉ làm lúc nửa đêm, bởi vậy mọi người thường xuyên tăng ca đến bốn năm giờ sáng. Vào giờ đó rồi thì về nhà làm gì nữa, thế là đồ vệ sinh cá nhân đều để cả trong phòng nghỉ, chuẩn bị cho một ngày mai đi làm tươm tất.

Nhưng vì mấy năm nay có Từ Thành Lễ, nên Từ Yến Thời rất ít khi ở lại công ty suốt đêm.

Vưu Trí đi vào, nhìn người đàn ông ngồi đối diện đã tháo kính, tay áo được xắn lên, vùi mình trên ghế gõ bàn phím lạch cạch, anh ta chậm rãi kéo ghế ra ngồi xuống, sau đó mở điện thoại lên chơi game, thuận miệng hỏi: "Tối qua anh không về à? Để Từ Thành Lễ ở nhà một mình hả?"

Từ Yến Thời nhìn máy tính gõ tạch tạch, đầu không cử động: "Về Bắc Kinh rồi."

Vưu Trí ngạc nhiên, "Sao tự dưng lại chịu về Bắc Kinh vậy, không phải lúc trước khăng khăng bám dính lấy anh à?"

Từ Yến Thời: "Dù gì vẫn phải đi học."

Vưu Trí nghĩ cũng phải, trước kia bị bệnh dày vò rất lâu, bây giờ vất vả lắm mới đỡ lên được, cũng nên về đi học thôi. Anh ta gật đầu, mở game Vương Giả ra đợi tải game, rồi đưa tay xoa cổ nhìn anh mà nói: "Ở lại cũng không tiện lắm, anh còn phải dành thời gian chăm sóc cho nó, làm phiền dì hàng xóm cả ngày cũng không tiện."

Từ Yến Thời "ừ" một tiếng, tay bỗng dừng lại, lưng dựa ra sau, tiện tay cầm điếu thuốc bên cạnh ngậm vào miệng, bật bật lửa cái "tách", ngọn lửa phừng lên châm thuốc.

Vưu Trí đang chọn tướng để chơi, vô thức ngẩng đầu nhìn anh, lúc này mới phát hiện bên cạnh laptop toàn tàn thuốc, kinh ngạc hỏi: "Anh hút hết nhiêu đó hả? Cả đêm?"

Từ Yến Thời không để ý anh ta, hút một hơi rồi mệt mỏi dựa vào thành ghế, ngón tay kẹp thuốc, tùy ý gõ xuống bàn phím, từ từ nhả khói.

"Mất trinh hả anh?"

Vưu Trí suy nghĩ, chắc chỉ có khả năng này mới khiến anh hút nhiều thuốc lá đến vậy, nhỉ?

Cuối cùng Từ Yến Thời cũng quay qua nhìn anh ta một cái rồi im lặng quay đầu về, mắt dán chặt vào màn hình laptop, thờ ơ dùng tay gõ thuốc, nhếch mép, thờ ơ nói: "Không có."

Vưu Trí đau lòng nhìn anh, thấy anh nom có vẻ có chuyện thật thì lại hỏi: "Gặp chuyện phiền lòng à? Thiếu tiền?"

Từ Yến Thời liếc anh ta, "Cậu cho tôi mượn không?"

Vưu Trí lại càng không có tiền, thời gian đi làm của anh ta không lâu bằng Từ Yến Thời, tiền lương đều chi cả vào game, ngay tới xe cũng không mua. Dẫu sao Từ Yến Thời cũng có nhà có xe, mặc dù là vay tiền mua nhưng còn giàu hơn anh ta. Có điều là anh em với nhau, nếu lão đại thật lòng muốn mượn tiền anh ta, dù có phải bán tài khoản game anh ta cũng phải cho mượn, vậy là e dè hỏi một câu: "Anh muốn mượn bao nhiêu?"

Từ Yến Thời cười không đáp.

Đoán chừng không phải chuyện tiền nong, lòng hiếu kỳ của anh ta lần nữa bị khơi dậy, nhân vật Gia Cát Lượng thường ngày đánh rất hăng say nay cũng có vẻ mất tập trung, "Rốt cuộc anh sao vậy, sao lại ở lại cả đêm tăng ca rồi hút thuốc?"

"Không phải tăng ca," Từ Yến Thời gảy tàn thuốc, "Ở lại tính nợ."

"Tính nợ gì cơ?"

"Xem lúc nào thì có thể trả hết nợ." Anh nói.

"Sau đó thì sao?" Vưu Trí cúi đầu nói tiếp.

"Dồn tiền cưới vợ."

"…" Vưu Trí đờ đẫn, như sét đánh ngang tai, "Anh thoát kiếp FA rồi hả?"

"Không, vẫn đang theo đuổi."

Câu này đã khiến Vưu Trí vô cùng kinh ngạc, anh ra tay mà còn cần theo đuổi ư? Anh ta từng thảo luận chuyện này với Thi Thiên Hữu, nếu như mình là phụ nữ, còn người đàn ông đang theo đuổi mình vừa đẹp trai lại có năng lực như lão đại đây, nhưng gia cảnh không được ưu tú cho lắm, thì liệu có nên từ chối không?

Hai người còn đặt mình vào tình huống, cuối cùng rối rít bày tỏ, không thể nào có chuyện từ chối được.

Đặc biệt là Thi Thiên Hữu, anh ta còn đỏ mặt nữa chứ, nhập vai sâu thật đấy. Vậy là Vưu Trí lập tức dừng đề tài này, cảm thấy không thể tiếp tục bàn luận được nữa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!