Chương 31: (Vô Đề)

Kỳ thật Hướng Viên đã nghe thấy những lời trêu ghẹo đầy trăng gió như vậy rất nhiều lần.

Đa số đàn ông đều lưu manh, chỉ cần có rượu vào là thước đo chủ đề sẽ rộng ra, nói gì cũng phải liên quan tới người đẹp hết, rất "bỉ ổi". Hướng Viên không thích kiểu đàn ông như thế, cô luôn cảm thấy bọn họ rất thô bỉ, nhưng cô vẫn xem như không có chuyện gì, dù trong thâm tâm có khinh thường thế nào thì cũng không thể hiện ra mặt.

Vậy mà cô lại chẳng hề ghét bỏ lời này của Từ Yến Thời, thậm chí nhịp tim còn bất giác tăng cao.

Anh uống rượu, áo khoác vắt bên cạnh, chỉ mặc mỗi áo sơ mi ngồi dựa vào ghế, cổ áo không gài nút mà phanh ra, để lộ yết hầu rõ ràng. Đôi mắt trong vắt không nhiễm một tạp chất nào của ngày thường, vào giờ phút này lại đang dần nhuộm sự bất cần đời.

Từ trên xuống dưới có vẻ vô lại không nói nên lời.

Là một khía cạnh đàn ông khác cô chưa từng thấy.

Căn phòng này được bày biện tao nhã, trong góc tường có đèn sàn kiểu cổ cao hơn một mét, tỏa ra vầng sáng trắng nhạt. Một bàn canh thừa thịt nguội chẳng mấy người ăn, Hoàng Khải Minh không động đũa thì hai cô thư ký cũng không dám cầm, mà ba người Trần Thư lại càng không có khẩu vị.

Hoàng Khải Minh đã bao giờ thấy Từ Yến Thời như thế lần nào, trước kia hễ uống rượu, lần nào anh cũng lạnh nhạt ngồi một bên, trừ khi hỏi vài vấn đề kỹ thuật ra thì sẽ không bao giờ đáp lời, vậy mà tối nay lại lần đầu tiên tiếp lời một cách "lưu manh" như thế. Lời vừa nói ra, người không biết còn tưởng anh ta là lãng tử tình trường.

Hoàng Khải Minh cười cười, vòng hai tay đặt trên bàn, đưa mắt ra hiệu thư ký rót rượu cho Từ Yến Thời.

"Tổ trưởng Từ là đàn ông cao thủ đẹp trai, còn khéo ăn khéo nói thế này, mấy người đẹp có mặt phải cẩn thận đấy."

Từ Yến Thời dựa lưng vào ghế, nữ thư ký ngồi đối diện chồm qua nửa bàn rót rượu cho anh, lúc nghiêng người để hở cảnh đẹp trước ngực, rãnh sâu giữa đường cong kia khiến người phải nghĩ ngợi lung tung. Ngay tới Hướng Viên cũng tự thẹn không bằng, đoán chừng cũng phải cup C.

Từ Yến Thời một tay cầm ly, mắt cụp xuống chỉ nhìn ly của mình, rượu ngừng rót thì anh cám ơn, chẳng hề nhìn người ta lấy một lần.

Ngón cái khẽ vuốt ve miệng ly, lúc này mới cười đáp lời Hoàng Khải Minh.

"Vẫn còn kém thua giám đốc Hoàng."

Nghe thì khiêm tốn đấy, nhưng thực chất lại đâm một nhát khá đau.

Hoàng Khải Minh nâng ly, "Nếu đã thế, có phải tổ trưởng Từ cũng nên làm anh hùng cứu mỹ nhân một lần không? Trước kia dù nói thế nào cậu cũng không chịu uống rượu, tối nay, nếu không uống ly rượu này, có phải tổ trưởng Hướng sẽ đau lòng không?"

"Đương nhiên rồi." Từ Yến Thời dứt khoát uống hết một hơi, sau đó thờ ơ cởi nút áo xuống nút thứ hai, lại rũ mắt tự rót rượu cho mình, rót đầy ly rồi lại uể oải tựa người ra sau, bắt đầu ăn nói lung tung ——

"Tối nay uống mấy cũng được hết, chỉ cần ông đừng làm cô ấy khóc nữa là được, tới lúc về tôi lại không dỗ nổi."

Hoàng Khải Minh liếc nhìn Hướng Viên im lặng ngồi bên cạnh, không tin, "Tổ trưởng Hướng mà khóc à?"

Ngay tới Trần Thư cũng khiếp sợ trước màn trả đũa này của Từ Yến Thời, phủi phui trách nhiệm lại có thể trịnh trọng tới mức ấy.

Một khi Từ Yến Thời đã ra tay, chỉ sợ chẳng có người phụ nữ nào có thể kháng cự nổi.

Đừng nói gì khác, tối nay đã quá lưu manh rồi.

"Không tin thì ông hỏi giám đốc Trần đi," Từ Yến Thời tỉnh bơ nhìn Trần Thư, "Gây họa thì tới tìm tôi, khóc lóc đòi từ chức, rất sợ sếp phạt. Mới ra đời đi làm, con gái nhát gan không hiểu chuyện, tửu lượng cũng không nhiều, quả thật cô ấy đã uống nhiều rồi. Trước kia có lần uống say, cô ấy đã quỳ xuống trước cột điện trên đường."

Hoàng Khải Minh tò mò: "Quỳ xuống làm gì?"

Chuyện này là thật, trong ngày lễ trưởng thành của Phong Tuấn, một đám thanh niên vẫn còn ngây thơ chẳng nén nổi tò mò trước thế giới của người lớn, khui liền mấy rương rượu. Bầu không khí nóng lên, lần đầu tiên Hướng Viên uống rượu, mới đầu chỉ uống nửa ly rượu trắng rồi thôi, kết quả thấy mọi người rót liên tục cho Phong Tuấn, cô rất tức giận, bèn ngăn rượu lại.

Chưa mấy ly xuống bụng mà đã say.

Trên đường về nhà, trời tối om om, bỗng cô nàng bất thình lình quỳ xuống cái rụp.

Tất cả đều ngà ngà say, vừa quay đầu lại thì đã nhìn thấy, đầu con hẻm đèn đường yếu ớt, Hướng Viên quỳ xuống đất như quỳ trước linh bài, hét lên một tiếng khiếp trời khiếp đất với cây cột điện: "Ba ba!!"

"Sao ba ba lại bị ma ma phạt đứng thế này!"

Tất cả cười như điên, ôm bụng lăn lộn trên mặt đất.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!