Ba giờ chiều, tại phòng kỹ thuật.
Cả văn phòng chìm ngập trong sự "ngọt ngào" khó hiểu.
Từ khi Từ Yến Thời và Hướng Viên một trước một sau vào cửa, bầu không khí lập tức thay đổi. Hai người không nói với nhau lấy một câu, mà Hướng Viên còn có phần né tránh anh. Cô thong thả quay về vị trí bàn làm việc của mình, lấy tài liệu ở chỗ Lâm Khanh Khanh, đòi Cao Lãnh dữ liệu, nói chuyện kế hoạch công việc tuần tới với Vưu Trí. Nhưng dù là chuyện nào đi chăng nữa cũng đều liên quan tới Từ Yến Thời…
Lâm Khanh Khanh: "Lão đại vẫn chưa ký tài liệu… Em vừa đưa cho anh ấy xong…"
Hướng Viên ồ một tiếng, bình tĩnh quay sang hỏi Cao Lãnh: "Báo cáo dữ liệu hàng tháng tôi cần từ tuần trước đâu rồi?"
Cao Lãnh: "Đưa cho lão đại luôn rồi, vì cậu ấy bảo muốn đích thân xem."
Hướng Viên lại ồ một tiếng, mặt không đổi sắc đưa mắt nhìn sang Vưu Trí bên cạnh: "Còn cậu, kế hoạch công việc tuần tới mà hôm qua tôi bảo cậu đưa cho tôi đâu?"
Vưu Trí mù mờ ngước đôi mắt hạt mè đầy vô tội nhìn lên: "Lão đại nói, anh ấy đã viết xong trước khi nghỉ phép rồi…"
Tất cả mọi người đều nhận ra, Hướng Viên không muốn đi tìm lão đại, còn Từ Yến Thời vẫn ngồi yên trên ghế làm như không nghe thấy mọi người đang nhắc đến tên mình, thuận tay mở laptop lên, không hề nói lấy một lời.
Hướng Viên chợt nhớ đến cảnh tượng ở dưới lầu ban nãy.
Anh nhìn thẳng cô, hai tay nắm chặt lấy nhau, tay anh vừa sạch và cũng dài hơn tay những chàng trai khác, thậm chí còn cả nhiệt độ cô chưa cảm nhận được bao giờ. Một cảm giác tê tê chưa từng có xuyên qua đầu ngón tay cô chạy thẳng lên, ý cười chế giễu không chút che lấp trong mắt khiến cô lập tức ngơ ngác.
Một giây sau, cô vội vã buông ra như bị điện giật, lần đầu tiên bị người khác chứng kiến vẻ lúng túng khó xử, cô chỉ biết đánh mắt đi nơi khác nhìn sóng người chật chội trên đường.
Diễn trò để hả giận cũng chỉ là hả giận, hai người bọn họ vẫn nên giữ khoảng cách thì hơn, có điều con người cô dễ mất kiểm soát quá.
"Tôi lên trước đây."
Hướng Viên bỏ lại một câu rồi ù té chạy một mạch.
…
Cô đã phải dằn lòng không chủ động tìm anh, nhưng mấy người này, sao cứ như khiêu khích cô thế hả?
Không đợi cô mở lời, Từ Yến Thời đã ném tài liệu qua, chuẩn không cần chỉnh rơi ngay lên bàn cô cái *bộp*, người nọ lười biếng tựa vào lưng ghế, vừa nhập mật khẩu máy tính vừa nói: "Có hai phần dữ liệu được thay đổi, tôi đã gửi vào hộp thư của cô rồi."
Hướng Viên mở tài liệu ra, chữ ký của anh vừa dứt khoát lại đơn giản.
Chữ lưu loát, lực thấu giấy, rất đẹp.
Cô thấp giọng "ừm" một tiếng rồi gập tài liệu lại.
Nhờ vào bản lĩnh của cô, "trà sữa yêu thương" của Ứng Nhân Nhân đã được đưa đến, bọn Cao Lãnh Vưu Trí bảy đầu tám não vây quanh bàn làm việc của cô chia đồ uống. Hướng Viên đi đến đẩy đầu Cao Lãnh ra, nói: "Uống xong nhớ phải cám ơn đồng chí Ứng Nhân Nhân đấy, hôm nay cô ta mời."
Mọi người ngạc nhiên, "Ứng Nhân Nhân mời?"
Thi Thiên Hữu chấn động tới nỗi lòi con mắt: "Không phải cô ấy muốn theo đuổi tôi đấy chứ? Vừa rồi vào nhà vệ sinh cô ấy còn cười với tôi."
Hướng Viên: "…"
Anh lấy đâu ra tự tin này vậy?
Vưu Trí bắt được trọng điểm: "Anh lại vào nhà vệ sinh nữ à?"
"…"
Lúc này Cao Lãnh mới sực nhớ, cầm trà sữa trong tay nhìn quanh một vòng, hồ nghi hỏi: "Sao hôm nay không thấy Lý Trì đâu, có phải Ứng Nhân Nhân với Lý Trì lại cãi nhau chia tay rồi không?"
"Hình như lâu lắm rồi không thấy anh Lý Trì ra ngoài với Ứng Nhân Nhân," Trương Tuấn đẩy cặp kính đít chai dày cộm lên, cúi người kiếm ly của mình trên bàn Hướng Viên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!