Dù tội giết người cũng đến dập đầu xin lỗi là cùng.
Lúc còn hoạt động trong giới thể thao điện tử, Hướng Viên cũng gặp không ít kiểu người như Ứng Nhân Nhân, thậm chí là cả Chung Linh nữa, cũng rặt một dạng như nhau cả: tự xưng luôn đứng về chính nghĩa, lấy danh nghĩa đạo đức để chỉ trích người khác không nương tay, nhưng đến lúc mình làm sai chuyện thì lại trách người ta không đủ vị tha. Ngay từ nhỏ Hướng Viên đã không cảm thấy bản thân là "cô gái tốt đẹp" gì, nền giáo dục "không ai hoàn hảo" của ông nội vẫn in sâu trong lòng cô, cả bà nội cũng luôn nói với cô rằng: mỗi một lựa chọn trên thế gian này, chỉ cần nó được thành lập dưới tiền đề là không làm hại tới người khác thì đều là sự lựa chọn đúng đắn, không một ai có tư cách chỉ trích, bao gồm cả trưởng bối của cháu.
Trong trí nhớ của Hướng Viên, bà nội là người rất dịu dàng, và cũng là người rất thấu hiểu.
Bà hay nói không ai là hoàn mỹ, là con người thì sẽ có lúc phạm sai lầm, mà những người cứ hếch mặt lên trời hùng hồn kia, chẳng qua là do bọn họ chưa bao giờ tự kiểm điểm mà thôi. Hướng Viên nhớ lúc mình ngồi trong xe đợi đèn đỏ, trông thấy ven đường có một bà lão bị ngã, vậy mà chẳng ai dám đến đỡ. Lúc ấy theo bản năng Hướng Viên đã nói, con người bây giờ đúng là không có đạo đức.
Bà nội bất thình lình quay qua nhìn cô, "Vậy vì sao cháu không tới giúp bà ấy?"
Cô lập tức líu lưỡi, lúc đó còn trẻ nên tìm lý do cho mình, ngại ngùng nói: "Cháu ngồi đây đâu có tiện qua giúp ạ."
"Cháu có thể bảo tài xế đợi đèn đỏ xong thì chờ cháu ở giao lộ đối diện, sau đó cháu xuống xe đỡ bà ấy dậy, đến lúc đó, cháu lên xe lại nói với bà một câu, con người bây giờ đúng là không có đạo đức, thì nhất định bà sẽ không nói gì cháu cả," Giọng bà vẫn từ tốn mềm mỏng, "Trước khi chỉ trích người khác, cháu cần phải chắc chắn là mình sẽ không bao giờ phạm phải sai lầm của người khác, có điều "không bao giờ" lại là từ rất đáng sợ."
Về sau có một lần, người bà mà cô cứ nghĩ luôn rất hiền dịu lại đanh mặt ngay trước mặt cô.
Hồi cấp hai Hướng Viên có lần vì "quay cóp" nên bị mời phụ huynh, là bà nội đã đến. Thật ra lúc đó tờ giấy kia nằm ngay bên chân Hướng Viên, khi cô đi vào không phát hiện, có lẽ tổ trực nhật không quét dọn vệ sinh sạch. Giáo viên giám thị cứ khăng khăng nói là Hướng Viên đem vào, cô dù có trăm miệng cũng không bào chữa được, giải thích mấy trăm lần nói không phải là mình nhưng giám thị không tin, cho cô 0 điểm ngay môn đó, còn gọi cả phụ huynh.
Nhìn bề ngoài bà nội rất nhã nhặn, nhưng giọng điệu lại rất đanh thép.
Bà nói: "Cô Đào à, cô phải có trách nhiệm với mỗi câu mình nói ra đấy. Tôi hiểu Viên Viên, từ nhỏ cháu nó rất nghịch ngợm, nhưng đã làm chuyện gì thì nó đều sẽ thừa nhận, nếu nó không nhận thì chứng tỏ nó không làm. Cô thân là giáo viên lại không tin vào học sinh của mình, không phân được phải trái đúng sai đã nhận định cháu tôi thành đứa "quay cóp", nếu tôi điều tra ra được con bé không hề làm chuyện này, thì cô phải đứng trước mặt cả lớp cúi đầu xin lỗi nó cho tôi."
Lúc ở văn phòng giáo viên, cô nghe thế thì chỉ muốn khóc.
Tới lúc cô hỏi vì sao bà lại tin cô như vậy, ngộ nhỡ cô làm thật thì sao?
Khi đó bà đã nói một câu khiến cả đời này cô không bao giờ quên được.
"Bà luôn tin tưởng vào cháu là vì hy vọng rằng, sau này dù cháu đối mặt với tiếng vỗ tay hay lời chất vấn, thì cháu bà vẫn mãi tự tin chứ không tự ti. Đây chính là tình yêu và sự bảo vệ của bà dành cho cháu. Bà muốn muốn suy ngẫm lại, là vì hy vọng trong lúc hối lỗi cháu có thể đừng khắt khe với người khác quá; còn mọi người dành tình yêu cho cháu là muốn cháu hay, cháu là cô gái hoàn mỹ nhất trên thế gian này, chứ không phải là người luôn nhượng bộ và nhẫn nại.
Cứ sống như chính mình thì có gì không thể?"
Thế nên lúc cô mắng Ứng Nhân Nhân, bảy con chữ ngắn ngủi kia đã tỏa ra khí chất bẩm sinh mà có.
Dù cách một màn hình vẫn cảm nhận được khí chất vô hình ấy.
Ứng Nhân Nhân không chịu thua, lập tức gọi ngay cho bác cô ta, điện thoại vừa kết nối đã lập tức gào khóc.
Bác trai là phó phòng phòng kinh doanh ở tổng công ty, tên là Triệu Tiền, cũng được xem như là người có vị trí thứ hai ở phòng kinh doanh bên này, được ông nội rất coi trọng, có điều gần đây vì bị vài cấp dưới vượt mặt nên rất phiền não. Lúc nhận được điện thoại của Ứng Nhân Nhân, nghe cô ta khóc nửa buổi mới nói ra lý do, ông trực tiếp ngắt lời: "Nhân Nhân à, cháu đừng có háo thắng thế nữa, không phải người ta ghim cháu đâu, có rất nhiều chính sách được nội bộ công ty bắt đầu từ các nhân viên kỳ cựu, thực tập sinh như các cháu qua mấy hôm nữa là đâu vào đấy thôi. Cuống cái gì, cháu chỉ là một thực tập sinh, chủ tịch đối chọi với cháu làm gì hả."
Trong nháy mắt Ứng Nhân Nhân thôi khóc, "Thật ạ?"
Triệu Tiền vừa đi tiếp khách về, bất đắc dĩ ấn mi tâm: "Gần đây bác không nghe nói có con ông cháu cha nào đến Tây An của các cháu cả, cháu cứ yên tâm, ở bên kia cháu đã là người có quan hệ lớn nhất rồi, không ai lay chuyển được địa vị của cháu đâu."
Vừa nói thế, Ứng Nhân Nhân lập tức yên tâm, có điều vẫn còn hoài nghi: "Chẳng lẽ cô ta mèo mù vớ cá rán à?"
"Có lẽ là thế," Triệu Tiền nói, "Được rồi, bác không nói chuyện với cháu nữa, bên này còn có bữa cơm, cháu ở bên kia an phận đi, đừng gây chuyện cho bác là được, bao giờ về bác sẽ nói chuyện thực tập với lão Đổng, tranh thủ điều cháu đến tổng công ty sớm chút."
Ứng Nhân Nhân vội nói lớn, "Vậy sao cô ta lại là loại A ạ?"
Triệu Tiền không nhịn nổi nữa, "Cháu cũng là loại A chứ khác gì, nếu cô ta có quan hệ lớn thì có thể ở cái công ty nát đó hả? Người ta cũng chỉ mong ở lại tổng công ty thôi."
Ứng Nhân Nhân nghe thấy cũng đúng, lập tức yên tâm.
***
Trên xe về Lật Châu, Từ Yến Thời cũng nhìn thấy bản danh sách kia.
Nói không ngạc nhiên thì là giả, có điều nếu nói quá mức ngạc nhiên thì lại không đến nỗi, dù sao bản thân cô cũng luôn mang đến bất ngờ cho người khác.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!