Chương 28: (Vô Đề)

Trong bệnh viện.

Phòng bệnh yên tĩnh, chỉ có mỗi ánh sáng le lói của ngọn đèn trên tường hắt xuống.

"Mai tôi ra ngân hàng rút tiền cho cậu."

Từ Yến Thời đổi vé máy bay xong thì cất điện thoại vào túi áo khoác, nói đoạn bắt đầu thu dọn đồ đạc, laptop, dây sạc, cùng một đống thuốc cảm… Ánh mắt anh khựng lại, trong đầu chợt hiện lên khuôn mặt bướng bỉnh của ai kia, anh không tin Hướng Viên khóc, hai người quen biết lâu đến thế nhưng anh chưa từng thấy cô khóc vì chuyện gì bao giờ cả. Hướng Viên nổi danh là người không tim không phổi.

Biết rõ người như Cao Lãnh không đáng tin tưởng, vậy mà vừa cúp điện thoại anh đã đổi lại chuyến bay ——  cũng chưa biết chừng, bây giờ lớn rồi nên da mặt mỏng, có khi khóc thật.

Lão Quỷ thấy anh cúi đầu thẫn thờ, bèn đưa tay quơ quơ trước mặt anh, đang định muốn hỏi anh đang nghĩ gì thì Từ Yến Thời nhanh chóng thu dọn hết đồ đạc vào balo, kéo khóa cái *roẹt*, cũng không ngẩng đầu mà nói với anh ta: "Tôi đổi chuyến bay rồi, mai sẽ về Tây An."

"Nhanh vậy sao?" Lão Quỷ nghi ngờ, "Không phải anh nói thứ bảy mới về à? Chuyện công tác hả?"

Từ Yến Thời ừ đáp rồi đặt túi xuống cuối giường, ngồi xổm buộc lại dây giày, ngón tay thành thạo thắt nút, nói: "Có chuyện riêng."

Lão Quỷ gật đầu, "Vậy anh còn đi gặp giáo sư Lương không? Vốn hẹn thứ bảy này ăn cơm mà."

"Sáng mai tôi sẽ tới trường gặp thầy," Ngón tay đang thắt dây giày của anh khựng lại, rồi từ từ nói, "Thứ bảy các cậu đi đi."

Trước kia Lương Tần là giáo sư thỉnh giảng của trường Vũ Đại, bởi vì một cuộc thi CTF* hồi đại học mà đồng thời dẫn dắt Từ Yến Thời và lão Quỷ – lúc ấy bọn họ chung một đội – cùng hai sinh viên khác đến từ trường của giáo sư Lương là Trương Nghị và Phong Tuấn.

(*CTF là một cuộc thi kiến thức chuyên sâu về bảo mật máy tính, được tổ chức theo mô hình trò chơi chiến tranh mạng, tập trung vào hai kỹ năng tấn công và phòng thủ mạng máy tính của người chơi.)

"Cũng được." Lão Quỷ muốn nói lại thôi.

Bóng đêm dần buông xuống ngoài khung cửa, gió nhẹ nhàng thổi qua, bóng cây đu đưa.

Trong phòng bệnh im lặng một hồi lâu, lão Quỷ không nhịn được nhẹ giọng hỏi: "Vậy bao giờ anh mới từ chức về Bắc Kinh?"

Từ Yến Thời đã dọn đồ xong, khom người cầm balo lên, nghe thấy câu này thì dừng lại.

Đèn trên tường tuy mờ nhưng lại kéo dài chiếc bóng của anh, trong ánh đèn mờ mờ, bất giác khiến người khác yên lòng một cách khó hiểu.

Lão Quỷ cảm thấy chỉ cần ở cạnh Từ Yến Thời là luôn có cảm giác dù trời sập xuống cũng không sợ, nên anh ta mới nóng lòng muốn đợi đến ngày anh quay lại Bắc Kinh.

Từ Yến Thời nhìn bộ dáng nôn nóng của anh ta, đeo balo lên, khoanh tay dựa vào tường. Qua ngọn đèn hiu hắt, lão Quỷ như thể trông thấy anh đang cúi đầu cong môi cười, đúng lúc này lại nghe được giọng nói trầm thấp vang lên trong phòng bệnh: "Lão Quỷ, tặng cậu một câu."

"Câu gì?"

"Phải nuôi dê mập rồi làm thịt, đến khi đấy ăn mới đã," Anh đứng thẳng, hai tay đút vào túi quần, "Hơn nữa, thua được nhà binh chuyện bất kỳ, nén lòng hổ nhục mới nam nhi*. Cho nên tôi khuyên cậu nên bán xe đi, giữ được núi xanh, không lo không có củi đốt."

(*Hai câu thơ trích bài "Đề Ô Giang Đình" của Đỗ Mục, bản dịch của Lê Nguyễn Lưu.)

Lão Quỷ ngẩn ngơ chớp mắt, mấy giây sau, mới ấp úng nói.

"Không phải em không muốn bán… Em cũng kể anh biết chuyện của em gái em rồi đấy, em thừa nhận trước kia khi mua xe là vì hư vinh, muốn để Lục Thiến thấy hối hận. Kết quả em gái em nói, sang năm nó muốn kết hôn, muốn một chiếc xe…"

"Cậu để xe lại cho con bé?"

Từ Yến Thời có gặp em gái lão Quỷ một lần lúc học đại học, không dễ thương lắm, là một cô gái mồm miệng thô tục, hơn nữa còn khá bạo lực.

Có một lần con bé đòi tiền của lão Quỷ, lão Quỷ không cho, nó lập tức hùng hổ tát lão Quỷ một phát. Từ Yến Thời giúp lão Quỷ một tay, cũng bị đánh luôn.

Lúc ấy lão Quỷ còn ra sức xin lỗi anh, sau đó mới kể chuyện của em gái với mình, bởi vì khi sinh ra con bé không được chăm sóc kỹ, không có tiền để mua lồng ấp nên từ nhỏ thân thể đã yếu, thường xuyên lên cơn sốt, tính khí cũng nóng theo. Bố mẹ lão Quỷ áy náy, đặc biệt nuông chiều cô con gái nhỏ nên luôn bảo lão Quỷ nhịn em đi. Bố mẹ lão Quỷ mang nặng tư tưởng phong kiến, nói là bọn họ nợ con gái, nên ngày thường không la mắng nhiều.

Vốn tưởng sau khi lớn lên sẽ thay đổi hiểu chuyện hơn, ai ngờ được, em gái lão Quỷ ngày càng tệ hơn… Không đưa tiền thì tự tử, không mua xe thì nhảy lầu. Thủ đoạn bịp bợp nhiều vô số kể.

Lão Quỷ hết cách, chỉ có thể đưa chiếc Audi cho cô ta.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!