Chương 27: (Vô Đề)

Gió đêm thổi bay vạt áo của hai người, Hướng Viên dựa vào ngực anh.

Hơi thở nam tính của anh bao trùm tứ phía, mùi sữa tắm thoang thoảng khiến lòng chợt thấy an toàn…

Thật ra Từ Yến Thời không suy nghĩ nhiều lắm, chẳng qua anh chỉ cảm thấy, nếu cứ để mặc cô rời đi như thế, quay về Tây An, thì có thể quan hệ hai người lại như trước. Hơn nữa với trực giác của phái nam, anh thấy Hướng Viên đang giận mình. Anh khẽ ngẩng đầu hít một hơi thật sâu, Hướng Viên cảm giác được lồng ngực anh chấn động lên xuống.

Rồi sau đó hơi nóng ấm áp tiến đến, bàn tay khô ráo của anh đặt sau gáy cô, đẩy nhẹ người trong ngực ra, cúi đầu nhìn cô như cười như không: "Vậy cô phải hỏi lão Khánh xem cậu ta có tiện không đã."

Hướng Viên né người ra, lặng lẽ đứng cách một khoảng, "Nếu không tiện thì để tôi đi thuê phòng cà phê, dù gì cũng không thấm vào đâu so với tiền thưởng."

"Cô có nhiều tiền lắm à?" Từ Yến Thời thờ ơ nhìn cô, hai tay đút vào túi.

"Dù gì anh cũng không thể qua nhà tôi được." Hướng Viên quay mặt đi, nói.

"Vậy thì ở lại công ty đi," Anh không đổi sắc đề nghị, "Cô ăn cơm tối thì quay lại, sẽ không ai thấy đâu."

Nói thế cũng chẳng khác vụng trộm là mấy…

Hướng Viên ừ một tiếng rồi cúi đầu nhìn mũi chân.

Một lúc lâu sau, trên đỉnh đầu lại truyền đến một câu.

"Vậy sao cô lại tức giận?"

"Tôi không giận," Hướng Viên nghiêm túc nói, "Chỉ là bỗng nghĩ thông được một chuyện."

"Chuyện gì?"

"Là chuyện đã định trước sẽ không có kết quả thôi," Hướng Viên nhìn anh, ánh mắt trống rỗng, "Cho nên không muốn lãng phí thời gian nữa."

***

Tại bệnh viện.

Lão Quỷ cảm thấy dạo gần đây nhiệt độ trong phòng hơi thấp, người đàn ông ngồi trước mặt anh ta đây đã ba tiếng rồi không nói một lời, mà chỉ nhìn vào laptop gõ bàn phím lạch cạch, vẻ mặt đeo kính lạnh như tờ. Vậy mà y tá ở quầy lễ tân cứ vòng vo trước cửa mấy hồi.

Chưa bao giờ phòng bệnh náo nhiệt như thế cả.

Chưa đến một phút, ngoài hành lang truyền đến tiếng bước chân gấp gáp, lão Quỷ không cần nghe cũng biết tỏng mấy cô nàng y tá đó đến đổi bình truyền theo giờ.

Trước kia nào có đãi ngộ như thế, anh ta nằm giường réo cả buổi khát khô cả cổ thì bọn họ mới chậm chạp đi đến..

Lúc này y tá lề mề đổi bình truyền cuối cùng, mắt lại len lén nhìn người đàn ông bên cạnh, không nhịn được hỏi lão Quỷ: "Bạn anh hả?"

Lão Quỷ tức giận ờ đáp, mặt đầy vẻ mỉa mai: "Sao, đẹp trai lắm chứ gì?"

Tuy cô nàng y tá không nói gì, nhưng lại vừa treo bình truyền vừa đỏ mặt trợn mắt nhìn lão Quỷ, sóng xuân mãnh liệt trong lòng viết lù lù cả ra mặt.

"Đẹp trai cũng vô ích thôi, dù gì cô cũng không tán được đâu."

Chưa gì lão Quỷ đã đổ ập một chậu nước lạnh xuống đầu người ta.

"…"

Nụ cười của y tá đông cứng trên môi, quay đầu hung dữ trợn mắt nhìn lão Quỷ, tức giận nói: "Đưa tay đây."

"Làm gì?"

Y tá cười nham hiểm, cắn răng nghiến lợi nói: "Rút kim."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!