Chương 24: (Vô Đề)

Đương nhiên cái vế "có tiền nhất lớp" là không tính thêm cô.

Cuối cùng hai người vẫn bị chặn lại. Tuy ở bệnh viện không có đèn giao thông nhưng trước cổng vẫn đông nghịt nước chảy không lọt, vậy là con Maserati của Lý Dương tắc nghẽn ngay giữa dòng xe. Thấy Hướng Viên kéo Từ Yến Thời đi, Lý Dương lập tức suốt ruột, con xe có bề ngoài vượt trội như nổi điên lên, thấy hở chỗ nào là lập tức chen tới.

Chiếc Volkswage và Chevrolet trước sau không dám di chuyển, cuối cùng vẫn để mặc cho anh ta phóng lên.

Còn chiếc Audi với BMW thì đưa mắt nhìn nhau, như kiểu "này người anh em, chúng ta có nên nhường đường không?". Lạnh lùng giằng co một lúc, cuối cùng bánh xe vẫn lùi về sau trong tiếng còi inh ỏi liên tục mất kiên nhẫn của Lý Dương…

Có điều con người Lý Dương rất tốt bụng, anh ta hạ cửa xuống ném gói thuốc lá qua, thành khẩn cảm ơn với người đó: "Cám ơn người anh em."

Hướng Viên có muốn giả vờ như không quen cũng không được.

Bởi vì Lý Dương nhanh chóng chạy xe tới chặn trước hai người, một tay khoác lên của xe, tay khác đánh vô lăng rẽ vào đường mòn, chào hỏi với cô: "Thế nào hả Tiểu Viên Tử, nhìn anh Lý của cô đi vòng lụa không? Quên mất lần trước đi ăn có Hứa Diên đó đã ăn hết của tôi mấy tiền rồi hả? Đúng là bạn chí cốt nhỉ?"

Không đợi Hướng Viên nói gì, anh ta vừa dứt lời thì đã đánh mắt nhìn sang Từ Yến Thời được Hướng Viên kéo cổ tay, anh ta vẫy tay: "Đại thần khỏe không, tôi là Lý Dương lớp A6, cùng lớp với Tiểu Viên Tử đây."

Cứ tưởng Từ Yến Thời không nhớ, lại chẳng ngờ, Từ Yến Thời nhìn anh ta ba giây rồi lạnh lùng mở miệng: "Biết rồi."

Hướng Viên cười khan hai tiếng, "Làm gì có chuyện đó chứ, do tôi không thấy rõ thôi."

Từ Yến Thời đút tay vào túi quần, theo bản năng Hướng Viên muốn kéo anh đi nên đâu nghĩ nhiều, lập tức nắm lấy cổ tay đang đút túi, cổ tay của đàn ông tuy gầy nhưng rắn chắc, ấm áp nằm trong lòng bàn tay cô. Nhất thời Hướng Viên quên buông ra, còn đẩy người ra phía sau mình, không muốn Từ Yến Thời tiếp xúc nhiều với Lý Dương.

Tuy anh trầm lặng hướng nội đi nhiều, vậy nhưng đôi mắt ấy vẫn trong veo như năm tháng ngày nào, dường như vẫn là chàng thiếu niên năm đó.

Còn Lý Dương hai năm nay đã thay đổi rất nhiều, kiếm được nhiều tiền song mắt cũng dần đục ngầu, cả người từ trên xuống dưới toát lên mùi gỉ sét.

Hướng Viên lại càng không muốn đả kích lòng tự ái của Từ Yến Thời, sợ anh cảm thấy mất mát, thế nên cô chỉ hàn huyên đôi ba câu là muốn đi ngay. Có điều sao Lý Dương có thể đồng ý, dẫu gì năm đó Từ Yến Thời cũng là nam thần trong trường, nhiều năm không gặp, giờ vất vả lắm mới tình cờ gặp trên đường, nên sao có thể tùy tiện để họ đi như vậy được.

Con xe Maserati phách lối chặn lại lối đi, vẻ mặt "hôm nay hai người không lên xe thì tôi sẽ không lái xe đi".

Có thể Từ Yến Thời không hiểu lắm về sự cẩn thận của Hướng Viên, nhưng anh lại khá hưởng thụ cảm giác được người khác bảo vệ trong sáng ngoài tối, từ nãy đến giờ anh chỉ im lặng không nói gì, đáy mắt cố nén cười, nhướn mày nhìn Hướng Viên giả lả với Lý Dương, tìm lý do mà lý do sau còn vô lý hơn cả lý do trước.

"Lý Dương à, bọn tôi thực sự có việc." Giọng cô có vẻ bất đắc dĩ.

Lý Dương cũng cười ha ha theo, ánh mắt rơi lên bàn tay hai người, nhìn Hướng Viên với vẻ sâu xa: "Hai người đang hẹn hò phải không?"

Về sự việc xảy ra hồi cấp ba, tuy khi đó mọi người xì xà xì xầm bàn tán rất rôm rả, nhưng nhiều năm sau nhớ lại, có những chuyện không nhớ nổi đã xảy ra thế nào. Giống như Từ Yến Thời và Hướng Viên đây, năm đó có tin đồn vô cùng rầm rộ, người nào người nấy cũng buôn chuyện không ngớt, thêm việc Hướng Viên có rất nhiều bạn trai cũ nên cô hẹn hò với ai cũng thấy kỳ lạ, nên Lý Dương cũng chỉ buột miệng chọc mà thôi.

Hướng Viên toan buông tay, nhưng rồi lại thấy như thế không khác gì giấu đầu lòi đuôi, thế nên cô nhắm mắt nắm chặt cổ tay Từ Yến Thời, gồng mình nghiêm túc nói: "Cậu nói nhảm cái gì đấy hả? Bọn tôi có chuyện thật, anh ấy là cấp trên của tôi, đừng có giỡn nữa."

Lý Dương *a* lên, lại khơi ra đề tài khác, "Thời gian trước tôi hỏi cậu, không phải cậu bảo là ở nhà chơi game à? Sao thế? Chia tay bạn trai nên không ai nuôi nữa hả?"

Hướng Viên hận đến nỗi muốn xé miệng của Lý Dương: "Cút." 

Rốt cuộc Từ Yến Thời cũng mở miệng, giọng nói vẫn lạnh lùng, "Lên xe đi, đừng chặn đường người ta."

Hướng Viên sửng sốt, tay vẫn đang nắm cổ tay anh, nhiệt độ nơi anh truyền sang ngón tay cô, cô ngẩng đầu ngạc nhiên nhìn anh. Đúng lúc đó Từ Yến Thời cũng cúi đầu, ngập tràn trong mắt là ánh cười: "Lên đi, đừng để Maserati phải khó xử."

Hướng Viên bị anh chọc phì cười, bất giác hỏi: "Anh chưa đi xe này bao giờ à?"

Nào ngờ Từ Yến Thời lại hỏi ngược lại: "Cô đi rồi hả?"

Đương nhiên là cô đi rồi, con Maserati nhỏ của cô không khác mấy so với của Lý Dương, chiếc của Hoa Hướng Dương mới là bản giới hạn, anh cô phải năn nỉ ỉ ôi mãi mới được ông nội cho mua. Có điều hiện tại cô chưa muốn tiết lộ mình là người giàu, sợ Từ Yến Thời càng tự ti hơn.

"Chưa, chưa đi bao giờ, tôi còn chưa trả nổi thẻ tín dụng nữa thì gì đến việc đi Maserati này chứ." Cô gấp gáp nói.

Từ Yến Thời thấy dáng vẻ chột dạ của cô thì nhếch mép, có điều cũng không truy hỏi gì thêm.

Lên xe rồi Hướng Viên mới biết, tối nay Lý Dương đi gặp bạn học.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!