Chương 23: (Vô Đề)

Đây là trận tuyết thứ hai ở Bắc Kinh trong năm nay, những bông tuyết trong suốt dày đặc bay phấp phới trong không trung, xung quanh lặng yên tới nỗi có thể nghe thấy âm thanh đạp tuyết.

Nghê hồng sau lưng là cảnh ban đêm náo nhiệt, bao phủ lên chiếc bóng của hai người. Từ Yến Thời đáp "ừ" là theo bản năng, hai người lẳng lặng đối mặt với ba giây, sau đó Từ Yến Thời thu hồi tầm mắt, nói với cô: "Cô đến cửa tòa nhà khám bệnh đợi tôi lúc."

Hướng Viên chà xát tay: "Được."

***

Lão Quỷ thấy Từ Yến Thời đã đi rồi mà quay lại thì cảm thấy ngờ vực, đặt điện thoại xuống hỏi: "Sao nhanh vậy? Anh đi tìm bác sĩ rồi à?"

Bóng dáng cao lớn của Từ Yến Thời đưa lưng về phía anh ta, khom người ngồi trên giường bệnh, bỏ hết laptop với điện thoại đang sạc vào balo đen, dứt khoát kéo dây khóa lại, cũng không ngẩng đầu lên mà nói: "Không phải."

Lão Quỷ thấy anh muốn đi thì trong lòng lại rất không nỡ, "Vậy anh đi về luôn hả?"

Từ Yến Thời đáp "ừ".

Chiều nay hai người gặp nhau kỳ thực cũng chẳng nói gì nhiều, Từ Yến Thời chỉ thuận miệng hỏi vài câu, còn lão Quỷ như đứa trẻ mắc lỗi, hỏi gì đáp nấy.

Câu hỏi đầu tiên là: "Lục Tây có biết chuyện không?"

Lục Tây là bạn gái quen mười hai năm của lão Quỷ, hai người là thanh mai trúc mã với nhau. Đến năm tốt nghiệp, Lục Tây không ủng hộ lão Quỷ vào viện nghiên cứu, hai người cãi một trận rất căng trong ký túc xá, đồ nên đập hay không nên đập đều bị đập nát hết. Bản thân lão Quỷ luôn cảm thấy là đàn ông thì không nên câu nệ vấn đề nhi nữ tình trường, thế là nhất quyết cắn răng chia tay.

Giờ đây ngược lại còn thấy mừng vì năm đó đã nói lời chia tay, nếu không giờ mà kết hôn, anh ta thật sự không dám tưởng tượng Lục Tây sẽ ra sao.

Lão Quỷ giơ tay che mặt, hít một hơi thật sâu nói: "Không, tôi nhờ bọn Trương Nghị giấu cô ấy."

Từ Yến Thời giơ tay kéo ghế ra đến ngồi cạnh mép giường, như cười nói, "Ngay cả tôi cũng giấu luôn à?"

Viền mắt lão Quỷ ửng đỏ như chực khóc, anh ta ngửa đầu ra sau cố nén lại, không dám nhìn thẳng vào Từ Yến Thời, mờ mịt nhìn những chiếc lá xơ xác ngoài cửa sổ, giọng nghẹn ngào: "Anh, là em không dám nói với anh. Mấy năm nay, mọi người đều biết anh vì bọn em mà sống khổ sở ở Tây An."

Từ Yến Thời dở khóc dở cười, "Ai khổ sở? Đó là tôi đi làm."

Lão Quỷ thấy anh nhạo báng mình thì trong lòng càng khó chịu hơn. Lồng ngực thít chặt, dòng nước nóng hổi từ mắt lặng lẽ rơi xuống, dù anh ta có che mắt cũng vô ích, nước mắt chảy qua kẽ ngón tay. Một người đàn ông cao 1m8, ngay cả lúc được chẩn đoán là bị ung thư cũng không khóc, vậy mà giờ đây ở trước mặt Từ Yến Thời – người anh em phải ôm bất công vì mình, nước mắt bất giác ứa trào.

Anh ta mặc xác mình đang ở đâu, dù gì cũng chẳng có ai. Từ Yến Thời thấy anh ta khóc như thế cũng nhiều rồi, cho nên lại càng không kiềm chế gì, nước mắt tuôn ra xối xả.

"Vốn là, mấy người chúng ta, phải như năm đó mới đúng, bây giờ người nào cũng không được như ý. Để đám kẻ thù trước kia của chúng ta cười nhạo nhiều năm như vậy còn chưa đủ sao? Em thà anh không về Bắc Kinh còn hơn, lần trước Trương Nghị gặp phải đám người Lư Tuấn Lương, nói những lời rất chói tai, mẹ kiếp giờ em nhớ lại vẫn thấy tức."

Nói đến đây, anh ta ngượng nghịu lau nước mắt, cố chấp nhìn ra ngoài cửa sổ, thấp giọng nói: "Em muốn anh phong quang rực rỡ từ Tây An quay về, chứ không phải chỉ quay về đây vì em."

Lư Tuấn Lương?

Gã là lưu manh nổi tiếng trong giới hacker.

"Hắn ta nói gì?"

Lão Quỷ giàn giụa nước mắt nước mũi, chà chà mũi thút thít: "Quên rồi, tóm lại là nói rất khó nghe, chửi anh Nghị ăn bám, nói anh Tiểu Lâm là đồ viêm phế quản*, còn nói hắn ở Bắc Kinh xưng vương trong khi anh ở Tây An thì như rùa rúc đầu… Nếu không phải anh Nghị cản em, thì em đã đánh hắn gãy răng rồi."

(*Cụm từ "viêm phế quản" và "bị vợ quản nghiêm" phát âm gần giống nhau, ở đây có ý mắng là đồ sợ vợ.)

Nên tháng trước lúc gặp mặt, tâm tư kích động khác thường của lão Quỷ tám phần do bị gã ta kích động.

Từ Yến Thời dựa lưng vào ghế, cầm khăn giấy ở bên cạnh quăng tới trước mặt lão Quỷ, hếch cằm tỏ ý lau đi.

"Sao cậu dễ bị kích động vậy hả? Người khác chỉ nói vài câu là lại động thủ?"

Lão Quỷ rút hai tờ khăn giấy, đưa lên mũi ra sức xỉ một hơi, sau đó nói: "Em mà được thanh tâm quả dục như anh thì đã không đến nỗi mắc bệnh này rồi. Bác sĩ nói vì em quá kích động nên tế bào ung thư mới được hời phát tác."

Từ Yến Thời thật sự là người vô cùng tỉnh táo lý trí, đến nỗi khiến người khác phải kinh sợ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!