Chương 22: (Vô Đề)

Hướng Viên cảm thấy phòng kỹ thuật quá mức buông tuồng, Từ Yến Thời không quản mấy, vậy trong mấy hôm anh vắng mặt đây, cô sẽ để mắt hộ. Mọi người từ ngoài cửa đi vào còn đang cúi đầu mải mê bấm điện thoại vô cùng lười biếng, nhưng lúc thấy Hướng Viên thì trố mắt nghẹn họng, vẫn chưa dám tin nổi, cô gái vác đao trên vai tác phong sấm rền gió cuốn này vẫn là tổ trưởng Hướng vui vẻ mà bọn họ mới quen vài ngày trước đấy ư?

Chỉ có Lâm Khanh Khanh là không bất ngờ nhất, tiếp xúc suốt thời gian qua, cô biết Hướng Viên không phải dạng hiền lành ngoan ngoãn, trái lại cô ấy còn là người rất có chủ kiến, chỉ có đám ngu ngốc này mới xem cô là tiểu bạch thỏ mà thôi.

Lần này cả đám thộn mặt rồi chứ gì?

Hướng Viên cho người phân phát bộ quy tắc cô vừa vạch ra, lập tức bên dưới la oai oái. Cô gõ bút lên mặt bàn, mắt nhìn thẳng rất có lực uy hiếp: "Còn rên nữa là tôi thêm một điều đấy."

Ngay lập tức tất cả đồng loạt câm như hến, chỉ có thể dùng ánh mắt biểu đạt sự bất mãn và ấm ức.

Hướng Viên coi nhẹ hết.

Vưu Trí đọc từng quy tắc một, cảm thấy kỳ thực cũng tốt mà, không có điều nào quá đáng quá, ngoại trừ quy định không được chơi game khi đi làm có hơi khó thực hiện ra, thì những thứ khác anh ta thấy vẫn còn khỏe chán, chỉ có mình Lý Trì thấy thảm thôi. Những quy tắc này như nhằm vào Lý Trì vậy, luật nào luật nấy cũng áp dụng riêng cho anh ta.

Từ ngày đầu tiên đi làm cho tới nay, Lý Trì chưa bao giờ tự quẹt thẻ cả, hoặc Cao Lãnh hoặc Thi Thiên Hữu hoặc Trương Tuấn quẹt giúp anh ta, chỉ biết năm giờ tan công sở thì mới bốn giờ anh ta đã ra về rồi. Vậy là Hướng Viên viết một quy tắc —— tịch thu toàn bộ mô hình ngón tay, mời các đồng nghiệp đi làm quẹt thẻ đúng giờ. Nếu phát hiện có tình huống quẹt thẻ hộ thì sẽ trừ toàn bộ thành tích tháng đó, ngoài ra còn phải nộp tiền phạt, một lần quẹt thẻ hộ phạt hai trăm.

Mỗi sáng đúng chín giờ Lý Trì quẹt thẻ xong thường qua phòng thể dục bên cạnh tập thể hình. Thế là Hướng Viên lại viết thêm một điều —— trong giờ làm việc không được phép làm việc riêng như tập thể dục, bơi lội, vân vân… Phát hiện một lần, phạt năm trăm.

Giờ nghỉ trưa Lý Trì hay đến phòng nghỉ chơi Vương Giả, thường bị những phòng khác khiếu nại rất nhiều lần, bởi vì khi anh ta chơi Vương Giả thì người khác không tài nào nghỉ ngơi nổi. Cho nên Hướng Viên lại thêm một điều —— trong giờ nghỉ trưa không được phép chơi game ở phòng nghỉ, phát hiện một lần, phạt năm trăm.

Xem đến đây, Lý Trì không chịu nổi nữa, tái mặt nhìn Hướng Viên: "Không phải giờ nghỉ trưa là được nghỉ làm hả?"

Hướng Viên phớt lờ anh ta, "Tôi sẽ giải thích vấn đề này của anh sau." Nói xong lại nhờ Cao Lãnh phát thêm bảng thưởng phạt.

Ngả người ra sau, cô khẽ mỉm cười như tiểu hồ ly có mưu đồ từ lâu, thế nhưng nụ cười ấy lại vô cùng rực rỡ, còn có vẻ quyến rũ khó hiểu, Hướng Viên nói: "Tôi đã xin bên tổng công ty cho phép có chế độ thưởng phạt rồi, có phạt thì nhất định sẽ có thưởng. Ví dụ số lượng thiết kế sản phẩm của mọi người tháng này vượt hơn tháng trước năm phần trăm thì sẽ có thưởng, số sự cố kỹ thuật được khắc phục vượt hơn tháng trước mười phần trăm cũng có thưởng, mà đơn giản nhất là, chỉ cần trong tháng mọi người đi làm không chơi game, quẹt thẻ đúng giờ thì sẽ có thưởng toàn chuyên cần. Đương nhiên điều cuối cùng đã bị tổng công ty bác bỏ, cho rằng đây là tư chất cơ bản mà mỗi nhân viên cần có. Nhưng phòng kỹ thuật chúng ta đang trong giai đoạn cải cách, cho nên khen thưởng này là điều không thể thiếu, vì vậy khoản tiền thưởng đó sẽ trích ra từ số tiền đồng nghiệp bị phạt trong tháng đấy."

Vưu Trí: "Vậy nếu không có ai bị phạt thì sao? Mọi người đều tuân thủ quy tắc thì lấy đâu ra khoản tiền này? Phòng kỹ thuật chúng ta có hai mươi mấy người, coi như mỗi người được thưởng năm trăm thì cũng không phải con số nhỏ."

Hướng Viên dựa vào ghế, cười cười đáp: "Tôi chi."

Vưu Trí lập tức bật ngón cái: "Xa xỉ."

Một vòng có thưởng có phạt rõ ràng, thế nên mọi người đều thấy rất công bằng. Chỉ có mình Lý Trì là mặt mày xám ngoét ngồi tại chỗ, vì dùng sức quá mạnh mà ly giấy bị bóp đến nỗi biến dạng.

Cứ như thể giây tiếp theo, anh ta sẽ đập ly giấy vào Hướng Viên!

Lý Trì như thế, ngay đến Cao Lãnh cũng thấy sợ hãi, anh ta và Vưu Trí đưa mắt nhìn nhau, suy nghĩ có nên báo cho lão đại biết không, kết quả lại thấy cô tiểu thư kia bình tĩnh hất cằm với Lý Trì, "Đến lượt anh, nói đi."

Mặt Lý Trì xanh lè, ánh mắt sắc bén nhìn Hướng Viên: "Cải cách của tổ hai thì liên quan quái gì đến tổ một?"

Hướng Viên tự nhiên gật đầu, hơi nghiêng người đẩy tài liệu trên bàn tới mặt Lý Trì, "Tổng công ty vừa gửi tài liệu xuống, nói là phòng kỹ thuật không cần chia thành hai tổ, hai tổ hợp lại làm một. Tổ trưởng là lão đại các cậu, còn tôi là phó đội trưởng. Còn thắc mắc gì nữa không?"

Vốn trước đây lúc chọn chức vị cô không biết Từ Yến Thời là tổ trưởng, sợ có mâu thuẫn trong công việc với vị tổ trưởng đó nên mới nhờ Trần San thành lập tổ riêng cho mình, nhưng tình hình bây giờ có biến, nếu là Từ Yến Thời thì cô không cần phải cố kỵ nữa, trái lại bắt cô làm phụ tá cho anh, cô sẵn sàng cam tâm tình nguyện.

Hướng Viên gõ bàn nói: "Còn vấn đề gì nữa ——"

Không đợi Hướng Viên nói xong, Lý Trì đột nhiên đứng phắt dậy quẳng ly nước đi, nước trong ly đổ lênh láng đầy bàn, có đồng nghiệp bị nước bắn vào mặt, còn Hướng Viên bị ướt cả mảng áo sơ mi trước ngực, kết quả lộ cả đồ lót bên trong.

Lâm Khanh Khanh phản ứng nhanh, rút giấy ra che cho cô.

Hướng Viên thấp giọng cảm ơn, còn cánh đàn ông khác đều tự giác tránh mắt đi.

Cũng có người bất mãn lầm bầm: "Lý Trì quá đáng thật, ngày nào cũng tỏ vẻ ta đây là đại thiếu gia trong công ty! Tưởng mình vẫn là đại thiếu gia cần người bưng cơm rót nước như trước à?"

Đám đông giải tán, Hướng Viên vừa lau nước vừa thuận miệng hỏi Lâm Khanh Khanh: "Nhà Lý Trì phá sản hả?"

"Đúng thế, trước kia Lý Trì là con nhà giàu, nhưng nghe nói bố anh ta hùn vốn với người ta lại bị lừa mất mấy chục triệu, phá sản, nhà nợ bên cho vay nặng lãi, bố anh ta bỏ trốn, còn anh ta tới đây làm." Lâm Khanh Khanh suy nghĩ rồi nói tiếp, "Tính cách anh ta khá vô tâm, lại được cưng chiều từ nhỏ kia mà. Sau khi nhà xảy ra chuyện, Lý Trì cảm thấy mọi người làm gì cũng đều nhằm vào anh ta, nên anh ta mới cho là mỗi quy tắc chị đặt ra đều nhắm cả vào mình, rồi bất mãn tức giận thế đấy."

Hướng Viên lười biếng dựa vào ghế, "Bây giờ nhà anh ta vẫn còn nợ à?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!