Chương 21: (Vô Đề)

Không lâu sau, Từ Yến Thời và lão Khánh tắt laptop, thu dọn đồ đạc chuẩn bị ra về.

Hướng Viên bưng khay bánh mới cắt đi ra đến cửa bếp thì ngạc nhiên, không ngờ hai người họ lại về sớm đến thế, "Ơ về rồi sao? Không ăn bánh à? Nhóc Tiểu Hạo tự làm đấy."

Vừa nãy Tiểu Hạo đã nhắn tin nói với cô như vậy.

Từ Yến Thời nhìn "chiếc bánh tự làm" bầy nhầy xấu xí kia thì chỉ lạnh lùng "ừ" một tiếng, mặc áo khoác, không nói lời nào.

Hướng Viên dùng chân nghĩ cũng biết Từ Yến Thời không thích món này, à lên một tiếng không bất ngờ mấy, sau đó cô đặt bánh lên bàn rồi đi tìm áo khoác, "Vậy để tôi tiễn hai người xuống lầu."

Nhưng lại bị Từ Yến Thời từ chối, "Không cần."

Hướng Viên sượng người, thấy anh lạnh nhạt từ chối như thế thì lòng chùng xuống, lại không biết phải làm gì, giọng khô như nhai sáp, "Thế tôi tiễn hai người ra cửa vậy."

Lão Khánh là con sâu thèm ăn, lúc gần đi đã nhân lúc Từ Yến Thời không để ý mà cuỗm lấy một miếng bánh, lúc đứng trong thang máy nhai nhồm nhoàm, anh ta vẫn còn gặng hỏi Từ Yến Thời: "Không ăn thật à?"

Từ Yến Thời chẳng thèm ngước mắt lên, chỉ mở điện thoại xem lịch trình ngày mai: "Không."

Miệng lão Khánh dính đầy bơ, mắt nhìn con số thang máy nhỏ đi liên tục, bỗng bất thình lình lên tiếng: "Có phải đàn ông đã ly hôn mới càng hấp dẫn không?"

Từ Yến Thời nhếch khóe miệng như giễu cợt, không trả lời.

Kết quả lúc hai người xuống bãi đậu xe thì lại đụng phải người đàn ông anh tuấn mặc áo lông lúc nãy, lão Khánh nhận ra ngay, còn chào hỏi với người ta, sau đó quay sang nói với Từ Yến Thời: "Là anh ta đem bánh đến đấy."

Bãi đậu xe trống huơ trống hoắc nên ba người dễ dàng chạm mặt nhau, Lộ Đông vừa khóa xe cũng khá bất ngờ. Thấy lão Khánh cầm bánh của mình thì ngơ ngác chớp mắt, sau đó im lặng dời mắt đi. Chỉ có điều khí chất trên người Từ Yến Thời quá xuất chúng không ai xem nhẹ được, thế là anh ta lại quan sát một lúc.

Lão Khánh đã ăn đồ của người ta nên cũng nể mặt phần nào, mở miệng chào trước: "Bánh ngon lắm."

Lộ Đông mỉm cười, giọng nam trầm thấp, ngay đến sợi tóc cũng tỏa ra vẻ lịch sự nho nhã: "Cám ơn, Hướng Viên có nói với tôi rồi."

Câu này có phần trách lão Khánh lúc nãy nói Hướng Viên đã ngủ, lão Khánh cười hề hề giả ngu.

Tầm mắt Từ Yến Thời và anh ta giao nhau một giây rồi nhanh chóng dời đi, không trao đổi gì.

Tới Lộ Đông đã quá quen thuộc với cảnh thương trường phong vân mà cũng sinh ra ảo giác gặp phải tình địch, cái nhìn của anh ta trầm tới nỗi không ai nhận ra được cảm xúc thật, lạnh lùng kiêu ngạo từ trong ra ngoài, thoạt nhìn là người khó tiếp xúc. Lòng Lộ Đông chợt trở nên nặng nề, có cảm giác bị uy hiếp.

Nhưng đến khi Từ Yến Thời lên xe, cảm giác uy hiếp đấy đã biến mất, Lộ Đông hoàn hồn, rút chìa khóa đi vào thang máy ——

Ít nhất, về mặt cơ sở kinh tế thì anh ta thắng.

Tuy lão Khánh thấy Lộ Đông rất tuấn tú, nhưng toàn thân anh ta đều toát lên cảm giác ưu việt một cách quái gở, có phần làm điệu làm bộ thái quá, tóm lại chỉ mới tiếp xúc với anh ta có mấy giây đã cảm thấy khó chịu. Còn Từ Yến Thời đây, tuy lạnh lùng nhưng lại thẳng thắn vô tư, không tự chau chuốt mình. Chẳng qua là ngần ấy năm, tính cách có hơi kìm nén quá.

Chiếc G7 đại chúng màu đen* hòa vào đường cái, khung cảnh hai bên đường dần dần phồn vinh, cây cối đứng lặng trong đêm, những ngọn đèn đường màu ngà xếp thành hàng dọc theo đường xe chạy.

(*Xe G7 là một loại xe ô tô do Trung Quốc tự sản xuất.)

Đèn đường hắt lên mặt Từ Yến Thời, rọi rõ gương mặt lạnh lùng và biểu cảm âm trầm của anh. Lão Khánh gác một chân lên bệ, thả lỏng người nhìn đèn giao thông đằng trước, "Lão Từ này, tôi nói thật, cậu mà có tiền thì tôi dám cá chắc cậu còn đẹp trai hơn gã đàn ông vừa nãy gấp trăm lần. Với cả, cậu mà muốn kiếm nhiều tiền thì còn khó ư? Mọi chuyện cứ từ từ mà giải quyết, cậu quên trước kia chúng ta ——"

Đang đợi đèn chuyển xanh, Từ Yến Thời dựa hẳn ra ghế lái, chân đạp phanh, đôi mắt lạnh lùng nhìn ra ngoài cửa kính, lên tiếng ngắt lời: "Không cần thiết phải nhắc lại chuyện ngày trước, quả thật bây giờ tôi không có tiền."

Vì im lặng khá lâu nên giọng anh khàn khàn, âm cuối khô khốc, nói xong câu, Từ Yến Thời hắng giọng.

Lão Khánh: "Vừa rồi em Viên cũng nói đấy còn gì, cô ấy không thích tiền."

Đằng trước đã nhảy qua đèn xanh, Từ Yến Thời nhấc chân ra khỏi phanh xe, cười khẩy nói, "Thế cậu có biết đám bạn trai của cô ấy có lai lịch thế nào không? Cô ấy nói mình không thích tiền mà cậu cũng tin à?"

Lão Khánh ngạc nhiên, "Hai người quen nhau lâu đến thế kia hả?"

Từ Yến Thời bình tĩnh đáp: "Là bạn học cấp ba."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!