Cái này… Sức yếu phải lo trước.
Vốn lão Khánh cũng không để ý mấy, nhưng khi thấy Hướng Viên cười cười mờ ám như kiểu có ý sâu xa không thể nói ra, anh ta mới ngỡ ngàng nhìn Từ Yến Thời: "Không phải là cái "yếu" mà tôi đang nghĩ đấy chứ?"
"Tự hiểu là được rồi." Từ Yến Thời bình thản nhếch môi giễu cợt.
Lão Khánh biết rõ Từ Yến Thời nói câu gì mình cũng chẳng phản bác lại nổi, thế là tiện tay cuộn tờ giấy lại thành loa, phỏng vấn Hướng Viên đang cười vui vẻ một bên: "Cô Hướng, cô có ý kiến gì trước việc anh Từ đây đang âm thầm đả kích đám bạn trai cũ của cô là "sức yếu" không, xin hỏi cô có muốn phát động kỹ năng "lệnh đuổi khách" không?"
Hướng Viên giả vờ do dự, cười híp mắt đối mặt ngay miệng loa tự chế của lão Khánh, giả vờ kinh ngạc hỏi: "Ấy? Tôi có thể đuổi khách sao?"
Mặt lão Khánh ra chiều đương nhiên: "Of course, đây là nhà cô mà."
Hướng Viên gật đầu: "Được, vậy anh đi đi."
?
Lão Khánh lờ mờ nhìn Từ Yến Thời, người nào đó lúc này đang lười biếng dựa vào ghế, nơi đáy mắt hiện lên nét cười không tên, còn Hướng Viên ngồi bên cạnh đây thì vừa cười vừa vỗ bàn, lúc bấy giờ anh ta mới kịp ngớ người ra, thì ra hai cái con người này đang hợp tác bắt nạt mình.
"OK, vậy tôi ra sofa ngồi, hai người các cậu là đôi gian phu dâm phụ, cái mùi chua loét trên người hai người sắp ăn mòn tôi đến nơi rồi." Lão Khánh vô cùng thức thời cầm laptop đi ra sofa ngồi, quyết định nhượng bàn lại cho đôi nam nữ này. Tuy ngoài miệng nói như vậy, nhưng trong lòng lão Khánh rất vui, hình như đã lâu rồi anh ta chưa thấy Từ Yến Thời cười như vậy bao giờ.
Lão Khánh cầm laptop, vung vẩy chuột máy tính lên, thế mà vẫn chưa thỏa mãn nói thêm: "Lão Từ à, tôi vẫn luôn cho rằng cậu là người đứng đắn, không ngờ cậu nói mấy thứ đồi trụy còn lanh hơn cả lão Quỷ. OK thôi."
Hướng Viên nín cười nhìn Từ Yến Thời, đúng lúc anh cũng nhìn cô, trong khoảnh khắc tầm mắt giao nhau, cả thế giới trở nên tĩnh lặng như dừng lại.
Nụ cười trên mặt Hướng Viên dần nhạt đi, mà trong ánh mắt nhìn anh lại có điều khát khao; đôi đồng tử có thần, ngây thơ và trong veo ấy còn sáng hơn cả những vì tinh tú ngoài kia.
Mà ý cười nơi đáy mắt thoáng ơ thờ của Từ Yến Thời cũng từ từ nhạt đi. Chỉ một thoáng ban nãy, trong mắt anh bất chợt xuất hiện bóng dáng của chàng trai năm nào, như một vòng xoáy chảy xiết lấy cô gái ngồi trước mặt đây. Thế nhưng chỉ một chớp đã vụt mất.
Sự kiềm chế trong mắt anh còn thâm trầm hơn màn đêm ngoài cửa sổ, khiến Hướng Viên chợt bừng tỉnh.
Có phải vì đã từng gặp khó khăn nên mới kìm hãm bản thân theo thói quen không, có phải cho đến tận bây giờ anh vẫn chưa từng có được điều như ý?
Hướng Viên vờ ho khan rồi dời mắt đi, nếu còn nhìn tiếp nữa cô sợ bản thân sẽ không khống chế nổi mất.
Một giây tiếp theo Từ Yến Thời cũng bình tĩnh thu lại ánh nhìn, dồn sự chú ý vào laptop, không mở miệng nói gì thêm, chỉ gõ bàn phím "lạch cạch" viết tiếp phương án mới làm được nửa.
Hướng Viên không muốn làm phiền anh nên lặng lẽ dời ghế qua một bên, nào ngờ chân ghế này cà xuống sàn nhà tạo ra âm thanh kêu cái "két", đúng là biến khéo thành vụng.
Từ Yến Thời liếc nhìn, "Sao không làm ồn luôn đi."
Hướng Viên thành khẩn nhận sai: "Xin lỗi."
Từ Yến Thời: "Đồ ngốc."
Hướng Viên nhận thấy vẫn là đàn ông lúc làm việc thu hút người khác hơn. Từ Yến Thời rất nghiêm túc trong công việc, anh nhập tâm rất cao, thỉnh thoảng lúc bí sẽ tháo kính xuống tựa ra ghế nhắm mắt xoa mũi, đến khi mở mắt ra lần nữa, anh tập trung viết ra suy nghĩ trong giây lát vừa rồi. Cô chỉ nhìn thôi mà đáy lòng nở rộ, mặc dù nhìn không hiểu, nhưng cảm giác mỗi một ký tự gõ ra đấy đều lấp lánh ánh bạc.
Cô nịnh nọt hỏi: "Có cần giúp một tay không?"
Từ Yến Thời liếc cô, "Không cần, tôi viết phương án xong sẽ gửi cho lão Khánh, tuần này cậu ta phải làm bản khảo sát, đợi tuần tới… chờ tôi từ Bắc Kinh về rồi nói tiếp, thời gian dự thi còn sớm, cô không cần phải cuống lên như thế."
"Tôi đi Bắc Kinh với anh." Nhìn vào mắt anh, Hướng Viên nói.
Anh sửng sốt một chốc rồi đáp: "Không cần, xin nghỉ phép không dễ."
Hướng Viên nháy mắt với anh, "Đương nhiên là tôi có biện pháp rồi, nếu không làm sao lần trước tôi được nghỉ phép năm hả?"
Nhắc tới chuyện này, rốt cuộc anh cũng nhớ ra. Từ Yến Thời ngã người về sau không viết tiếp nữa, nhìn Hướng Viên lạnh nhạt hỏi: "Biện pháp gì?"
"Không nói cho anh biết đâu." Hướng Viên lắc đầu, thần bí nói, "Ngộ nhỡ anh bắt chước thì sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!