Mối quan hệ giữa cô và Từ Yến Thời không thể ba câu là kể xong hết được, cô thừa nhận chuyện trong rừng cây trước kia là lỗi do cô trước, là cô vừa uy hiếp vừa dụ dỗ người kia vào rừng, nhưng tuyệt đối cô không làm chuyện có lỗi với Phong Tuấn, hai người bọn cô đều trong sạch. Lúc đó cô nhẫn
-nhục
-gánh
-vác
-trách
-nhiệm đến thú tội với thầy giáo rằng hai bọn cô yêu sớm là vì lo cho tương lai của anh.
Ấy vậy chẳng ngờ, anh không những không cảm kích, mà còn nói da mặt cô dày như tường thành, có thể đem đi cống hiến cho quốc gia nghiên cứu áo chống đạn, chắc chắn sẽ đạt được kết quả tốt.
Từ Yến Thời mắng cô là đồ không biết xấu hổ, đến kẻ ngốc cũng nhận ra. Hướng Viên vẫn nhớ nguyên văn câu này mười mấy năm, có thể thấy rõ là cô ghét anh bao nhiêu.
Nghĩ đến giọng điệu lạnh lùng đó, Hướng Viên chợt cảm thấy sau lưng lạnh run, bèn lặng lẽ thắt dây nơ bướm thành nút chết —— tuyệt đối không thể để anh nhận ra.
Ai ngờ, ở băng ghế sau lại truyền đến tiếng hét đinh tai nhức óc, vang cả nóc xe: "A a a ——!"
Bàn tay Hướng Viên đang thắt nút run lên vì giật mình.
Từ Yến Thời đang nhìn ra ngoài cửa xe cũng dời mắt sang, Hướng Viên ngẩng đầu nhìn vào kính chiếu hậu, chỉ thấy anh phanh chân tựa vào ghế, liếc nhìn Cao Lãnh, vẻ mặt "cậu có chuyện gì vậy" rất thiếu kiên nhẫn.
Người đàn ông kia tên là Cao Lãnh, cái tên trái ngược hẳn với con người mình.
Cao Lãnh như đưa đám: "Tôi chỉ mới xuất ngoại một tuần mà nữ thần Ashers đã tuyên bố rút lui! Weibo cũng khóa nốt, sau nãy không xem cô ấy livestream được nữa rồi… Ôi ôi ôi đau khổ quá, cậu mời tôi ăn khuya nhé?"
Ashers?
Hướng Viên nhếch môi, cuối cùng tâm tình cũng thoải mái hơn đôi phần, cô tiếp tục thắt nơ bướm, giả vờ như không có chuyện gì cúi đầu bấm điện thoại, trong lòng lại cực xúc động, người hâm mộ cô nhiều quá, cô phải tự kiểm điểm mình mới được.
Cô lại liếc mắt nhìn Từ Yến Thời – đồ chết bầm, cũng có ngày anh bị tôi mê hoặc cơ đấy.
Tiêu rồi, cô lại có xúc động muốn quay lại "nghề" rồi.
Tỉnh táo lại nào.
"Không."
Người đàn ông này phát huy triệt để sự lạnh lùng vô tình, Hướng Viên không kìm được muốn bật cười, nhưng khi nghe thấy câu kế tiếp, cô lại không cười nổi, bởi vì Từ Yến Thời rất không thân thiện đẩy kính trên sống mũi nói: "Mỗi lần phát trực tiếp cô ta đều dùng máy biến giọng, có gì hay ho để xem, lần nào như thế Từ Thành Lễ cũng tưởng cậu đang xem một con gà mái già biết nói chuyện đang làm trò trên mạng, đến bài tập cũng không chịu làm."
…
Hướng Viên đột ngột ngẩng phắt đầu lên, ánh mắt khó tin xuyên qua kẽ hở nhìn vào kính chiếu hậu, dán chặt vào hai bóng hình đó.
Toàn bộ khuôn mặt dưới lớp áo cứng đờ như thanh chocolate vừa mới lấy ra từ tủ lạnh.
Một lần nữa cô khuyên bản thân phải tỉnh táo.
Xuống xe rồi sẽ không gặp lại các người nữa.
Tha cho anh ta vậy.
Nói thật, Cao Lãnh biết người đàn ông này không xem livesteam cũng không chơi game, sống không khác gì bồ tát trong chùa, đang định mở miệng khai thông cho anh. Kết quả Hướng Viên bất ngờ ngẩng đầu lên nhìn làm cho anh ta bối rối không biết nói sao, dù sao cái đầu đó đều bị bọc lại không nhìn rõ mặt, qua khe hở cũng chỉ thấy mỗi màu đen chứ không thấy gì, trông không khác gì người ngoài hành tinh ngồi trước mặt đột nhiên mở mắt ra nhìn, sao có thể lưng không lạnh lòng không ngắt được.
Cho đến khi Hướng Viên cúi đầu xuống, Cao Lãnh mới há miệng run rẩy tìm lại giọng nói: "Cậu cậu… sao lại chế giễu giọng nói của nữ thần nhà tôi như vậy chứ, tôi cứ ngỡ cậu là người đứng đắn, ai ngờ cậu quá bỉ ổi!"
Anh ta vừa nói vừa siết tay lại đấm xuống ngực Từ Yến Thời. Từ Yến Thời chẳng buồn quan tâm, trực tiếp đẩy tay anh ta ra, một mực nhìn ra ngoài cửa kính. Áo khoác anh bị Cao Lãnh kéo nhăn nhưng ánh mắt vẫn rất khinh thường, tỏ ý không muốn tán dóc với cậu, cút về xem Chú Heo Peppa* của cậu đi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!