Ớ ớ? Hướng Viên bỗng dừng lại.
Bầu không khí chợt đông cứng, sự lúng túng dần lan tràn bao trùm, khí huyết xông lên, gò má bắt đầu đỏ bừng, chân cứng đờ tiến không được mà lùi chẳng xong.
Thật ra cô bị cận, những hơn năm độ. Bình thường đeo lens quen rồi, chỉ có khi lên máy bay mới đeo kính, nhưng kết quả hôm qua uống ly cocktail kia xong thì cô hơi nặng đầu, tính cầm kính cận song lại nhầm thành kính râm. Bây giờ đứng trong sân ga còn không thấy được tên trạm, cô phải dùng điện thoại zoom lên mới nhìn được rõ.
Hướng Viên bị cận đến độ này, chỉ mơ hồ nhìn thấy Từ Yến Thời nhíu mày, biểu cảm khá mất kiên nhẫn, đôi mắt phượng cụp xuống nhìn cô, nhìn là biết ngay, đúng là anh rồi.
Từ Yến Thời gạt tay cô ra, thuận tay ghí vào trán cô, "Chơi đủ chưa?"
Vừa dứt lời liền nắm tay cô đi đến cửa xe, không nói hai lời đẩy cô vào.
Rốt cuộc cũng yên tĩnh rồi.
Tầm nhìn đằng trước của Hướng Viên cứ nhòe nhòe không rõ, cô bèn quay đầu nhìn người đàn ông bên cạnh lái xe, anh vẫn chống một tay lên bệ cửa sổ, tay phải đánh vô lăng đưa xe ra khỏi bãi đỗ, động tác lưu loát liền mạch.
Vậy cũng tốt, không nhìn rõ anh thì sẽ không thấy lúng túng.
Anh lái xe đi như thể có đích đến rõ ràng.
Hướng Viên: "Chúng ta đi đâu vậy?"
Xe chạy vào đường chính, phong cảnh hai bên lùi lại phía sau vùn vụt, chỉ để lại thế giới xanh mướt của lá cây, bất giác khiến Hướng Viên nhớ tới bình luận kia.
Đến đèn đỏ ở giao lộ, Từ Yến Thời từ từ đạp phanh dừng xe lại, tựa người vào ghế nói: "Đưa cô về nhà trước."
Hướng Viên à ồ: "Sau đó thì sao?"
"Chiều tôi đưa cô đi gặp một người."
"Ai vậy?"
Từ Yến Thời tóm gọn bằng một câu:
"Coi như là ông già Noel."
***
Từ Yến Thời dừng xe ổn định dưới nhà Hướng Viên.
Nam Ngự Viên là tòa nhà mới, cấu trúc tương tự tòa nhà liên kế ở ngoại ô Bắc Kinh, các căn hộ ở bên trong đều được liên kết với nhau, tổng cộng có tới bốn trăm hộ, Trần Thư có người quen có tiền sống ở đây nên cũng nhắc đến mấy lần.
Trước khi xuống xe Hướng Viên còn do dự không biết có nên mời anh vào nhà không.
Nhưng hiển nhiên Từ Yến Thời không có ý muốn vào, anh tắt máy, dựa cả người ra ghế, thoải mái nhìn quanh, "Tôi ngồi trong xe chờ cô."
"Tôi sẽ nhanh thôi."
Từ Yến Thời cũng không gấp gáp gì: "Tùy cô."
Đợi đến khi gặp ông già Noel thì đã là hai giờ chiều.
Từ Yến Thời dẫn cô đi vòng vòng qua những con hẻm cổ xưa, ngay phía trước là tòa tháp Chuông vô cùng rộng lớn, na ná trung tâm thành phố Lật Châu, là công trình mốc trống chiều chuông sớm của thành phố này, đã có lịch sử mấy ngàn năm.
Từ Yến Thời dừng xe ngay trước một cửa tiệm máy tính xập xệ.
Mặt tiền chỉ lớn bằng kích cỡ một trụ cột của tháp Chuông, hơn nữa còn trông rất cũ, ngoài cửa treo tấm biển nghiêng nghiêng vẹo vẹo lại còn loang lổ, không khác gì những cảnh tượng tiêu điều trong phim hoạt hình, như thể tấm biển này có thể rớt xuống lúc nào chẳng hay.
Hướng Viên tò mò quan sát một vòng, phát hiện ra mấy tiệm xung quanh cũng chẳng khá hơn nơi đây là bao.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!