Bữa ăn khuya ngày hôm nay đến thật bất ngờ.
Cao Lãnh chăm chú xem livestream, đúng lúc nghe được Hướng Viên nói gì mà bạn trai đó, rồi ngay lập tức bình luận nhảy xổ ra màn hình một đống, anh ta còn chưa kịp đọc hết thì Wechat lại bắt đầu kêu *ting ting* liên tục.
Anh mở ra nhìn, liên tục hai tin nhắn, đều là lão đại gửi.
XYS: Có muốn ăn khuya không?
XYS: Tôi mời.
Tất cả cùng reo hò ầm ĩ, năm phút sau, mọi người đã ngồi ngay ngắn trật tự trong quán ăn vỉa hè dưới công ty.
Cao Lãnh nhận lấy thực đơn trong tay ông chủ, nghiêm túc hỏi: "Lão đại, có thật là gọi gì cũng được không?"
Từ Yến Thời xách ghế vải màu trắng đến, chân dài sải bước ngồi xuống ghế, lạnh lùng đáp: "Còn xem lương tâm của cậu đã."
Cao Lãnh nói nhỏ "tôi không có lương tâm" rồi gọi hết một lượt mấy món mình thích ăn, sau đó lại rầu rĩ ngửa đầu nói: "Haiz, tổ trưởng của tôi không có ở đây đúng là đáng tiếc."
Từ Yến Thời không tiếp lời, anh biếng nhác nằm ngả ra ghế, tay chân duỗi dài đặt điện thoại lên bàn rồi cầm lấy chai coca.
Chiếc điện thoại đang sáng màn hình nằm ngay trước mặt Cao Lãnh, sức cám dỗ quá lớn.
Cao Lãnh bèn nảy ra sáng kiến, "Lão đại, tôi muốn mượn điện thoại cậu gọi cho tổ trưởng bọn tôi."
Từ Yến Thời trưng ra vẻ mặt lạt mềm buộc chặt, "Hả?"
Cao Lãnh: "Dù biết cô ấy không ở Tây An đây, nhưng hiếm lắm mới thấy cậu mời khách một lần, dù sao chúng ta cũng phải báo cho cô ấy biết chứ nhỉ? Cậu có biết lần trước cô ấy nói cậu thế nào không? Tôi nói lão đại đích thân xuống bếp nấu ăn cho mọi người, cô ấy lại bảo là vì tiết kiệm tiền nên cậu mới thế!"
Hiếm khi thấy Từ Yến Thời nhếch môi cười, anh cúi đầu giả vờ nhìn menu, buông ra một câu rất đáng đánh đòn: "Gọi đi, bảo cô ấy gọi mấy món rồi cậu ăn hộ cô ấy, kẻo lại trách tôi không mời."
Cao Lãnh khiếp sợ ra mặt, lão đại à cậu như thế thật sự sẽ có bạn gái ư?
Nhưng mỗi lần ra ngoài với lão đại, anh ta đã được dịp cảm nhận những ánh mắt đói khát của đám phụ nữ kia rồi, đàn ông chỉ cần dáng dấp đẹp thì dù keo kiệt tới mấy cũng không tính là khuyết điểm.
So với cuộc tụ tập đàn ông đơn điệu của đám Từ Yến Thời, không khí ăn chơi trác táng chỗ Hướng Viên khá là mờ ám.
Sau khi đám Karma rời đi, quán bar lại kinh doanh như bình thường, những người còn lại đều là khách quen cả. Trong căn phòng mờ ảo vang lên những giai điệu đồi trụy, trai gái tận tình nhún nhảy lắc lư trên sàn, mỗi một xó xỉnh mỗi một ngóc ngách đều mập mờ đến cùng cực.
Cho nên vào giây phút này, tới cả giọng nam lạnh lùng nghe sao thờ ơ trong điện thoại cũng hết sức cám dỗ.
"Bao giờ thì về?" Từ Yến Thời cúi đầu lật menu, hỏi.
Ca sĩ nữ mới đến đang hát trên sân khấu có giọng rất hay, còn trầm hơn nam ca sĩ trước đó, phát âm tiếng Anh cũng rất chuẩn.
Bài cô ấy hát là bài mà gần đây Hướng Viên thích nghe nhất, có điều lời ca lại khá sắc tình —— "Shape of You".
Cô đang nghĩ, không biết nếu Từ Yến Thời hát bài này với chất giọng chuẩn Luân Đôn của anh thì sẽ có cảm giác gì nhỉ? Cấm dục hay là sắc dục đây?
Bên kia thấy cô mãi không trả lời, "Câm rồi à?"
Hướng Viên vừa hoàn hồn từ trong bài ca sắc tình, thấp giọng nói: "Chuyến sớm nhất ngày mai, hơn bảy giờ, đến Tây An chắc cũng chín giờ."
Từ Yến Thời khép menu lại ném sang cho Cao Lãnh, lại xoay người mở tủ lạnh lấy bia, nói vào đầu dây: "Ngày mai tôi đến đón cô."
Hướng Viên sửng sốt, tim đập thình thịch, không biết liệu có phải anh đã nghe được câu nói trong livestream ban nãy không…
"Ơ, vừa nãy đó… thật ra thì… hình như… anh không cần…"
"Cái gì?" Từ Yến Thời xách bốn chai bia Budweiser bằng một tay, bình tĩnh hỏi, "Tôi không cần cái gì?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!