Cuối tuần, Hướng Viên thu dọn đồ đạc chuẩn bị về Bắc Kinh một chuyến.
Cô quyết định dùng phương thức lạt mềm buộc chặt để ông nội khôi phục lại tài chính cho mình, vì cô chẳng đành lòng nhìn Từ Yến Thời chán nản. Nhưng kết quả, cô vừa xuống máy bay thì mới hay mình đã "vồ hụt".
Tư Đồ Minh Thiên và Lại Phi Bạch đã ra nước ngoài tham gia hội nghị quốc tế, ở nhà chỉ còn lại quản gia dì Lưu. Hướng Viên về phòng cất hành lý thì phát hiện không thấy Gia Miện đâu, vội lật đật chạy xuống hỏi dì Lưu: "Anh cháu đâu rồi ạ?"
Dì Lưu nhìn cô đầy mồ hôi, bèn rót ly nước đưa tới: "Ở căn cứ hàng không, lão gia vừa đi, thằng bé cũng đi luôn."
Hướng Viên biết mấy năm nay Gia Miện có mở một câu lạc bộ hàng không ở Thập Tam Lăng*, quả thật mở căn cứ phi hành tư nhân trong nước quả rất khó khăn, bên hàng không quản chế nghiêm ngặt, muốn xin kinh doanh cũng không đơn giản. Nhưng Gia Miện có anh bạn "thần thánh" tên là Lục Hoài Chinh, là không quân, dáng dấp đẹp trai có khiếu hài hước lại đối xử chu đáo với mọi người. Gia Miện có được bằng kinh doanh cũng là do anh ấy lấy cho.
Hồi mới tốt nghiệp đại học Hướng Viên có đợt rảnh đến mức phát chán, thế là đi thi lấy giấy phép phi hành luôn, giờ tự dưng nhắc đến, kể ra cũng có chút ngứa tay.
(*Thập Tam Lăng triều Minh là quần thể lăng mộ 13 hoàng đế đời Minh, cách Bắc Kinh 50 km về phía Tây Bắc.)
Dì Lưu thấy cô chưa đi thì thuận miệng hỏi: "Còn quay về Tây An không? Hay là để dì cho người quét dọn phòng cho cháu?"
Hướng Viên vội vàng phất tay, tỏ ý cô không cần: "Khỏi đi ạ, cháu cũng sắp về lại Tây An rồi."
"Sao lại gấp gáp vậy?" Dì Lưu vừa nghi ngờ hỏi vừa đi vào phòng bếp, "Người không biết còn tưởng cháu có bạn trai bên đó."
Hướng Viên đang uống nước, lập tức bị sặc vì câu nói đầy nhạy cảm của dì Lưu, cô vội rút khăn lau miệng rồi nói: "Cháu còn không có thời gian hẹn hò đây này."
Cũng chẳng biết là che giấu gì nữa, chợt trong lòng xuất hiện một người, nhưng rồi cô lại cảm thấy không thể nào là người đó được, vậy là lập tức phiền não lắc đầu, bỏ ly nước xuống: "Sáng sớm mai cháu đi rồi, buổi tối không ăn cơm ở nhà đâu, dì đừng chuẩn bị bữa tối cho cháu."
Ngay sau đó là tiếng đóng cửa vang lên, cánh cửa biệt thự từ từ khép lại, trả lại nơi đây sự yên tĩnh.
"Con bé này đúng là không có chủ kiến." Dì Lưu lẩm bẩm cười.
Lại Phi Bạch không có ở đây, Hướng Viên chỉ có thể tự lái xe đi. Tuy nhiên cô lại không có chìa khóa, bởi vì mọi chìa khóa xe đều bị ông nội giữ cả rồi. Nhưng cũng may là ông anh Hướng Dương Hoa Gia Miện còn có chút lương tâm, giấu một chiếc chìa khóa dưới gầm giường.
Có điều xe đi không được, vì cần phải đổ xăng. Hướng Viên ngồi trên ghế lái nhìn kim xăng ở vạch đỏ, lần đầu tiên cảm nhận được cái gì gọi là đã nghèo còn mắc cái eo.
Cô đội mũ che khuất nửa gương mặt, rồi không biết lấy đâu ra kính râm đeo vào, che kín mặt mũi, cuối cùng mới bất đắc dĩ lái xe đến trạm đổ xăng. Dưới ánh mắt nhiệt tình của nhân viên, cô bình tĩnh kẹp chặt tờ tiền chủ tịch Mao màu đỏ đưa ra qua khe cửa, nói: "98, năm mươi tệ*."
(*Xăng số 98 là loại xăng đắt tiền nhất trong số các xăng ở Trung Quốc (7,84 tệ/lít), vị chi Hướng Viên đổ được ~6,3 lít xăng cho xe ô tô. )
Ngay lập tức nhân viên tưởng mình nghe lầm, dùng ánh mắt hỏi "xe này của cô mà chỉ đổ năm mươi thôi sao?", ấy vậy mà Hướng Viên còn nghiêm trang nói thêm một câu ——
"Nhớ thối lại tôi năm mươi đấy. Cám ơn."
"…"
Dù gì cô cũng chỉ lái mỗi một ngày hôm nay, ngày khác ai lái tự người đó đổ.
***
Hứa Diên vừa kết thúc ca đêm, lim dim mắt bước ra khỏi tòa cao ốc ban biên tập Hạ Trùng Ngữ Băng, đúng lúc này nhìn thấy một chiếc xe sang trọng đậu ở dưới lầu, đợi ba giây xác nhận rồi cô mới đi về phía chiếc xe.
"Sao lại về rồi? Hoàn thành xong nhiệm vụ rồi hả?" Hứa Diên vừa dứt lời thì cảm thấy hơi lạnh, xoa xoa tay nhìn xung quanh, "Sao không bật điều hòa?"
"Hết xăng rồi." Hướng Viên thở dài, thẳng thừng nói, "Tao chỉ đổ được có năm mươi tệ, không bật điều hòa có thể chạy được tám mươi cây số."
"Nhân viên trạm xăng không báo cảnh sát à?" Hứa Diên cười chế giễu.
Hướng Viên trợn mắt: "Người ta có phẩm chất nghề nghiệp lắm đấy. Tao không tin là không có ai đổ năm mươi cả."
Hứa Diên không cho là vậy, chép miệng lắc đầu nói: "Đúng là có người đổ năm mươi, nhưng với cái xe này mà đổ năm mươi ấy à, tao nghĩ chẳng có đâu."
"Xuống xe, tao về Tây An đây." Hướng Viên giả vờ trở mặt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!