Hướng Viên ôm quyết tâm phải mở cửa thì bất ngờ phát hiện Từ Yến Thời không hề khóa cửa, thế là cô nàng vui vẻ đi vào.
Hướng Viên nhẹ nhàng đi tới trước mặt anh, kéo ghế ra ngồi xuống. Từ Yến Thời lười biếng dựa vào ghế, tháo kính ra nhắm mắt lại, hai ngón tay day day chân mày sống mũi, nét mặt rất ơ thờ.
Cô quan tâm hỏi: "Anh ổn chứ?"
Từ Yến Thời không đáp, một lúc sau anh mới mở mắt ra, đeo kính vào nhìn cô, đôi mắt sau kính có phần mơ màng, rồi anh thấp giọng nói: "Tìm tôi có chuyện gì không?"
Giọng khàn khàn như ngái ngủ khiến người nghe phần nào sợ sệt. Hướng Viên hoàn hồn, từ từ ngả người ra sau ghế, híp mắt cười nói: "Quan tâm anh chút thôi mà."
Từ Yến Thời nhếch môi cười, vẫn lười biếng ngồi trên ghế, duỗi tay mở laptop trước mặt ra, vừa nhập mật khẩu vừa nhướn mày, nói với vẻ chẳng mấy tin: "Cô tốt bụng đến thế à?"
Màn hình laptop sáng lên, Hướng Viên nghiêng đầu nhìn qua, phát hiện màn hình trống trơn chẳng có bất cứ thứ gì. Quả nhiên người đàn ông này kỷ luật đến nỗi cả laptop cũng rất sạch sẽ.
Hướng Viên nghĩ ngợi dời tầm mắt khỏi màn hình laptop, nửa trêu hỏi: "Thế anh có biết trước kia tôi tên gì không?"
Từ Yến Thời liếc cô, "Là gì?"
"Hướng Thiện Lương đó." Hướng Viên không do dự chút đáp ngay, dù gì lần nào cô kể chuyện này ra cũng là với mục đích làm trò cười, "Thật ra hồi trước tôi vốn tên là Hướng Thiện, nhưng nhân viên chịu trách nhiệm đăng ký ở sở cảnh sát lại đánh thành Hướng Thiện Lương. Tôi dùng cái tên đó cũng được một thời gian, cho tới khi lên tiểu học bị bọn bạn cười nhạo là mắc bệnh công chúa Mary Sue nên mới đổi thành Hướng Viên.
Hơn nữa gia đình tôi ai cũng đều đổi tên cả, tên cũ của ông nội là Hướng Quang Minh, còn anh tôi vốn tên là Hướng Dương Hoa."
Từ Yến Thời nghe thấy cái tên Hướng Dương Hoa thì không nén nổi nhếch môi cười, tập trung nghe cô nói tiếp.
Mấy cái tên này của nhà họ đều được bà nội đặt cho cả, ông Hướng thật ra tên là Hướng Quang Minh. Về sau có lần cãi nhau với bà nội, hai người tranh cãi rất quyết liệt, Hướng Quang Minh lúc ấy tuổi trẻ sung sức, khí huyết thịnh vượng đã dọa vợ thế này: "Nếu tôi mà còn nuông chiều cái tính khí xấu này của bà nữa, thì sau này tôi sẽ mang họ bà!"
Kết quả ngày hôm sau, ông đã ảo não lập tức đổi tên thành Tư Đồ Minh Thiên. Hướng Viên biết chuyện này là do nghe cha chú kể lại, chứ dù gì lúc ông nội tên Hướng Quang Minh thì bố cô cũng chỉ mới hai ba tuổi. Khi đó công ty vẫn còn trong giai đoạn khởi sắc, nên số người biết được tên thật của ông cụ cũng chẳng nhiều.
Hướng Viên thấy cuối cùng anh cũng đã cười, lại lập tức nói: "Tôi kể anh nghe nhé, ông anh tôi buồn cười lắm."
Từ Yến Thời phanh chân ngả người ra sau, đưa tay di chuột xem mail của công ty, ánh mắt không hề rời khỏi laptop dù là uống nước, cũng chẳng lên tiếng đáp lại.
Hướng Viên tự nói: "Lúc tôi học cấp hai có một lần mua đồ trên Taobao, kết quả bị người ta lừa mất hai trăm đồng. Sau đó, anh tôi mới lên mạng tìm hacker định lấy lại hai trăm kia giúp tôi…"
Từ Yến Thời không ngạc nhiên cũng chẳng vui mừng, vẫn nhìn laptop chăm chú mà bình thản nói:
"Sau đó anh ta bị người kia lừa mất hai ngàn đồng?"
Hướng Viên sửng sốt, kinh ngạc há to miệng: "A, làm sao anh biết?"
"Cô từng kể qua rồi, lúc học cấp ba." Cuối cùng Từ Yến Thời cũng nhìn thẳng vào cô.
"Vậy tôi còn một chuyện khác nữa."
Hiếm khi thấy Từ Yến Thời không đuổi cô ra ngoài, trái lại còn bày ra tư thế kiên nhẫn không hợp với khí chất bản thân, khoanh tay trước ngực lạnh nhạt nói: "Nói đi."
"Hồi nhỏ anh tôi từng trộm tiền của bà nội nhưng không bị bà phát hiện, kết quả có lần bà nội biết được, anh tôi hỏi vì sao bà biết. Thực chất bà biết là do tôi mách lẻo, khi ấy tôi rất sợ, sợ tới mức cả người run lên bần bật luôn đó, cứ tưởng bà sẽ khai ra tôi. Ấy vậy mà bà lại nói, do Bồ Tát báo cho bà biết, bởi vì bà tin Phật. Rồi về sau anh tôi lại trộm tiền của bà tiếp, song lại bị bà nội phát hiện tiếp, anh đoán xem anh ấy đã nói gì?"
Từ Yến Thời phối hợp hỏi: "Nói gì?"
Hướng Viên thần bí cười hì hì, "Anh ấy bảo, là Bồ Tát đã cho anh ấy."
Từ Yến Thời bỗng bật cười.
…
Bên ngoài phòng họp, Cao Lãnh và Thi Thiên Hữu liên tục quay đầu nhìn hai người đằng sau cửa sổ lá lách kia.
Cao Lãnh khó tin gãi đầu, thế mà xuất hiện kỳ tích rồi kìa —— sắc mặt lão đại đã âm u tới mấy hôm, cuối cùng lúc này đã có dấu hiệu thả lỏng, lại còn khoanh tay dựa vào ghế, cúi đầu cười nhẹ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!