Chương 12: (Vô Đề)

Thi Thiên Hữu ngồi trên ghế, thấy Hướng Viên chạy biến đi thì nhẹ nhàng trượt ghế đến trước mặt Từ Yến Thời.

"Hôm qua tôi đã tìm hiểu chút ít giúp cậu rồi, chưa chắc cô nàng này đã có tiền đâu, ừ thì trông ăn mặc cũng sang đấy, nhưng tôi cảm thấy cô ta không khác mấy Lâm Khanh Khanh, điều kiện gia đình không quá khá giả, hơn nữa lại còn hư vinh, con gái như vậy có lòng tự ái rất cao, hễ ra ngoài là lại thích bôi trét không ít mĩ phẩm, vung tiền vung thẻ tín dụng khắp nơi, cuối cùng phải mượn người này một ít để trả người kia một tí…"

Từ Yến Thời: "Cậu quản được người ta à?"

Xong rồi, thì ra lão đại đã yêu người ta mà chẳng hay, Thi Thiên Hữu làm như nhìn thấu tim gan, nói: "Có phải lúc đi học cậu đã yêu thầm người ta không?"

Từ Yến Thời ngả người dựa vào ghế, giơ tay ném hai que kẹo mút vào ống đựng bút trong góc bàn kêu *cạch* một tiếng, rồi anh giễu cợt nhìn Thi Thiên Hữu: "Cậu đúng là vô vị."

Lý Trì từ bên kia lướt đến, ló đầu vào nói chêm: "Aiz, lão đại, hai người là bạn học à? Nói đi, hồi đi học trông cô ấy ra sao?"

Từ Yến Thời vậy mà tiếp lời: "Về mặt nào?"

"Đương nhiên là mọi mặt rồi." Lý Trì thuận theo, nở nụ cười đầy hàm ý, "Học sinh bây giờ ai mà không chú trọng phát triển toàn diện đức trí thể mỹ lao động chứ. Thì ví dụ như, học tập thế nào, từng hẹn hò trai gái gì chưa?"

"Học tập bình thường, còn bạn trai…" Từ Yến Thời dừng lại, đẩy mắt kính: "Có nhiều lắm."

Lý Trì không tin nổi, lại có vẻ hào hứng khó hiểu: "Còn điều kiện gia đình thì sao? Ngày hôm qua tôi nghe Vưu Trí nói cô ấy còn muốn mượn Cao Lãnh hai trăm đồng."

Từ Yến Thời: "Hai trăm đồng?"

Vì có quan hệ với Ứng Nhân Nhân nên Lý Trì rất có thành kiến với Hướng Viên: "Đúng vậy, Vưu Trí đã chụp màn hình lại tin nhắn cậu thu hồi rồi. Cậu ta thấy tiền sáng mắt, đòi Hướng Viên hai trăm đồng phí giữ im lặng, ban đầu cô ấy nói không có, sau đó lại len lén mượn Cao Lãnh."

Từ Yến Thời tựa ra sau nhướn mày: "Mượn Cao Lãnh?"

Lý Trì lắc đầu, tiếc nuối nói: "Cao Lãnh không có tiền. Nhưng tôi nghe nói sau đó chị Thư cho mượn, có điều Hướng Viên đột nhiên nói không cần. Chịu, dù gì tôi cũng không hiểu nổi suy nghĩ của phụ nữ."

"À." Từ Yến Thời cúi đầu, thờ ơ mở laptop gõ bàn phím, "Tôi không biết nhiều lắm về gia cảnh của cô ấy."

Đúng thật là anh không biết gì nhiều, anh chỉ biết nhà Phong Tuấn rất giàu, còn Hướng Viên anh tự động bỏ qua.

Vừa nói xong câu, Từ Yến Thời lập tức liếc hai người trước mặt với vẻ không kiên nhẫn: "Hỏi xong chưa? Xong rồi thì lăn về viết dữ liệu đi."

Lý Trì rất thức thời trượt ghế quay về chỗ, Thi Thiên Hữu lại không sợ chết còn bồi thêm một câu: "Vậy là lão đại, từ những chuyện đó mà phân tích thì hẳn tám mươi phần trăm Hướng Viên là kiểu sống vì thể diện, khéo có khi tiền gửi ngân hàng còn không nhiều bằng cậu đâu, với tình hình này của hai người thì cậu phải nghĩ thật kỹ đấy, đừng giẫm vào bùn lầy——"

Còn chưa nói xong, anh ta đã bị Từ Yến Thời đạp một phát cút về.

Ngay sau đó, "cậu thiếu niên bé nhỏ rất ít khi phiền não" Vưu Trí mặt mày phơi phới ở cửa ngoài cửa đi tới, thì một giây kế tiếp đã bất ngờ bị lão đại cao hơn nửa cái đầu xách cổ áo lôi vào nhà vệ sinh.

Trong số mấy người chơi với nhau đấy, Vưu Trí nhỏ tuổi nhất, tuy là người đẹp trai nhất sau Từ Yến Thời nhưng lại là người lùn nhất sau Cao Lãnh.

Trên người Từ Yến Thời có sức quyến rũ của đàn ông trưởng thành, nhưng hễ khi đứng ở giới hạn nửa thân nửa không thì người ta còn có thể cảm nhận được cảm giác niên thiếu ở anh. Mà Vưu Trí đây lại chính là một chàng trai trẻ tuổi thế kỷ 21 chân chính chưa bóc tem.

Nói trắng ra là, tuy anh ta đã hơn 25 nhưng vẫn còn là xử nam, khắp người từ trên xuống dưới đều lộ vẻ là một người cẩn trọng chưa trải sự đời.

Vưu Trí dựa lưng vào vách tường lạnh như băng, nhà vệ sinh nam ở công ty đã để lại bóng ma tâm lý trong anh ta nên bất giác giơ tay che đũng quần lại, nơm nớp lo sợ nói: "Lão đại… Anh… Anh kéo em tới nhà vệ sinh làm gì vậy…"

Từ Yến Thời mất kiên nhẫn nói: "Không phải tôi tới đây để so kích cỡ với cậu."

Phì… Chuyện này kể ra cũng là một câu chuyện cười khác.

Đàn ông mà, vốn rất quan tâm tới việc kích cỡ dài ngắn, cho nên vừa vào phòng ban không bao lâu, vì muốn thân nhau hơn nên mọi người mới tâm sự với nhau mấy chuyện riêng tư. Dĩ nhiên là mấy đề tài 18+ khá bí ẩn kia rồi, lần đầu tiên thế nào, giữ được bao lâu, dài hay ngắn, lớn hay nhỏ. Kết bạn mà, phải thẳng thắn thôi.

Lúc ấy Vưu Trí  khoác lác nói mình 20cm, Cao Lãnh không phục, kéo anh ta vào nhà vệ sinh đo, sau đó đo luôn cả đám, kết luận Vưu Trí nhỏ nhất. Từ đấy trở đi nơi đây đã lưu lại bóng ma trong lòng Vưu Trí, mặc dù mọi người đã an ủi chẳng qua là vì của cậu còn chưa "nảy nở" mà thôi. Tuy nhiên lúc ấy chỉ có Từ Yến Thời không chịu đo, cho nên tới bây giờ mọi người đều tò mò không biết của anh to hay nhỏ.

Vưu Trí yên tâm, "Vậy anh muốn gì?"

Từ Yến Thời: "Ảnh chụp màn hình."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!