Hướng Viên đang vắt hết óc suy nghĩ thì cánh cửa sắt sau lưng kêu cái *kẹt* rồi nặng nề đóng lại. Ngay sau đó, đèn cảm ứng vụt tắt theo tiếng động. Bốn phía chìm vào màn đêm, chỉ có ngọn đèn cũ kỹ là vẫn sáng mờ mờ, hắt lên mặt anh làm đường nét trở nên mơ hồ không rõ, đôi mắt kia lại sáng rực như trăng khuyết sau lưng.
Chợt Hướng Viên nhận ra, thật ra anh điều biết hết, chỉ là nhất thời không biết phải nói dối thế nào.
Đúng lúc này, bất chợt sau lưng vang lên giọng nữ lanh lảnh: "Từ Yến Thời?"
Cả hai đồng thời sửng sốt, Từ Yến Thời ngoái đầu lại, Hướng Viên cũng ló đầu ra nhìn theo. Chỉ thấy đứng trên bậc thềm ở khu nhà là một người phụ nữ thân hình chữ "S", tóc vuốt sang một bên, mặc áo len ôm sát trễ cổ cùng váy bó sát. Áo khoác lông cừu vắt trên tay, trông như mới bước từ trên xe xuống, dẫu có vẻ đi đường vất vả song vẫn không che lấp được khí chất.
Hướng Viên chưa gặp cô ấy bao giờ, tưởng là người ở khu này, kết quả cô gái kia lại gõ giày cao gót đi tới trước mặt hai người, không có ý tốt quét mắt nhìn Hướng Viên, trong ánh mắt ngả ngớn "tốt bụng" nhắc nhở: "Em gái này, tôi nói cho em biết, người đàn ông này đã ly hôn rồi. Còn nuôi một đứa con bảy tám tuổi, đã sắp ba mươi rồi mà vẫn còn ở khu nhà nát này. Thật, anh ta không có tiền đâu, nếu em có ý với anh ta thì thà đi tìm cậu Lý gác cửa còn hơn, người ta còn có hai căn nhà ở trong thành phố đấy."
"…"
Hướng Viên bối rối, cái quái gì vậy? Từ Yến Thời ly hôn rồi? Con bảy tám tuổi? Không phải là nói Từ Thành Lễ đấy chứ?
Cô đang định nói lại, không phải đó là em trai anh ta sao? Thì bất chợt trong quả đầu hình trái dưa nảy lên một suy nghĩ to gan, cũng không phải có người cho con trai đóng giả làm em trai, vì như vậy dễ tìm được người mới.
Hướng Viên nửa tin nửa ngờ quét mắt nhìn Từ Yến Thời, có phần thông cảm lại có chút khó chịu không nói ra được, một người tốt như thế, sao nói ly hôn là ly hôn chứ?
Kết quả là Từ Yến Thời lạnh lùng lườm cô, "Cô bị ngốc à?"
Hở?
"Trần Thư, phó giám đốc phòng thiết bị điện tử*."
(*Từ gốc là để chỉ những thiết bị điện tử trên xe hơi được sản xuất cùng lúc với xe.)
Từ Yến Thời giới thiệu rất đơn giản, lại hất cằm với Hướng Viên, nói với Trần Thư: "Hướng Viên."
Đến cả phòng nào cũng không giới thiệu. Nhưng rõ ràng là Trần Thư biết cô, thoải mái đưa tay ra mỉm cười: "Thì ra là cô, thời gian trước tôi đang công tác ở Bắc Kinh, hôm nay vừa mới về. Tôi nghe bọn họ nhắc đến cô rồi, cô gái ghê gớm quá nha, mới đến mà đã thu phục đám đàn ông này biết vâng lời rồi."
"Cũng bình thường." Hướng Viên rất khiêm tốn đưa tay ra, hai người cao bằng nhau, chẳng qua vì Trần Thư đi giày cao gót nên trông cao hơn Hướng Viên một chút, song khí chất của Hướng Viên không hề kém cạnh tí nào, cô cười đáp: "Chị cũng rất đẹp."
Ba người cùng đi lên lầu.
Trần Thư và Từ Yến Thời đi đằng trước, Hướng Viên đi theo sau nghe bọn họ nói chuyện. Thái độ của Từ Yến Thời với Trần Thư không có vẻ lạnh lùng xa cách, dường như cả hai rất thân quen.
Tiếng giày cao gót cộp cộp của Trần Thư trở nên thanh thuý trong hành lang dài đằng đẵng, bọn họ liên thiên về những việc vặt trong cuộc sống mà cô chưa từng nghe qua: "Cuối năm căn hộ ở bên vành đai sẽ khánh thành, có thang máy, tôi có người quen đây, có muốn nhờ người giúp cậu tìm quan hệ để nhận được giá nội bộ không?"
"Để sau hẵng nói." Từ Yến Thời đút một tay vào túi rồi đi lên lầu.
Cũng là cùng nhờ cậy quan hệ, nhưng vì sao đến lượt cô lại như giẫm mìn vậy, Từ Yến Thời anh là chó hả?
Trần Thư gật đầu đi theo sau, "Sao, còn muốn về Bắc Kinh nữa không? Có điều tôi nghe ngóng giúp cậu rồi, ý bên Trần San, chậm nhất là sang năm chắc chắn sẽ đưa cậu về, hơn nữa, tôi nghe nói bên tổng công ty cũng có ý vậy, bên này không chống nổi qua cuối năm sau đâu. Đóng cửa một chi nhánh, nhất định Trần San có lý do đưa cậu về, nhưng cá nhân tôi cảm thấy, dù cậu có đến tổng công ty thật thì cũng không khá hơn bây giờ bao nhiêu.
Tôi nghe phong thanh…"
Nói đến đây, Từ Yến Thời liếc nhìn cô ta, bỗng quan tâm hỏi: "Cô có khát không?"
Hướng Viên đi theo sau oán thầm trong bụng, sao anh không hỏi tôi có khát không hả?
Nhưng Trần Thư hiểu được, Từ Yến Thời có vẻ đang cảnh cáo cô không được nói nhiều trước mặt Hướng Viên, dẫu gì người ta cũng là người mới vào công ty đang muốn chăm chỉ làm việc.
Trần Thư ho khan, "Có hơi khát thật, thôi, lên rồi nói sau."
***
Kết quả vừa vào nơi, Hướng Viên bị Cao Lãnh đột ngột nhào đến làm cho giật mình, anh ta hét một tiếng như rung lắc cả tòa nhà ——
"Vợ ơi!!!! Em đã về rồi!!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!