Chương 7: (Vô Đề)

Thấy cô khựng lại, Phó Tắc Dịch ngước mắt hỏi: "Sao vậy?"

Ngộ Từ mím môi im lặng một lát, cảm thấy chắc là do mình nghĩ nhiều, liền lắc đầu: "Không có gì ạ."

Cầm chén rót trà vào chén trước mặt mình, đợi Phó Tắc Dịch uống ngụm đầu tiên cô mới bưng chén lên.

Trà Hầu Khôi thượng hạng, hương thơm cao và thanh, vị đậm mà ngọt hậu.

Thực ra cô không nếm ra được sự khác biệt về cấp độ, chỉ có thể phân biệt đại khái kiểu hương và tầng vị giác, nhưng điều cô biết rõ ràng là, hũ nhỏ xíu kia đã ngốn của cô hơn một ngàn tệ.

Nhấp một ngụm nhỏ, đặt chén trà xuống.

Hơi ngẩng đầu lên, cô mới nhận ra hôm nay người đối diện ăn mặc đơn giản hơn hẳn, xem ra đúng là không có lịch công việc.

Sơ mi đơn giản màu trắng ngọc trai, không thắt cà vạt, cổ áo mở hai cúc, tay áo xắn đến khuỷu tay, trên cổ tay trái đeo một chiếc đồng hồ màu bạc.

Quần tây đen dáng suông, giày da cùng màu.

Trông vừa nhã nhặn lại vừa mang nét cấm dục lạnh lùng.

Dường như anh chẳng bao giờ mặc quần áo ngoài tông màu đen –trắng – xám, kể cả trang phục lúc nghỉ ngơi cũng vậy.

Nhìn lại mình, đơn giản đến mức không thể đơn giản hơn.

Nhưng rất kỳ lạ, những tông màu đó khoác lên người anh không hề có vẻ nặng nề, ngược lại rất hợp.

Hợp với cái khí chất ôn hòa và quý phái như được nuôi dưỡng từ vùng đất sông nước dịu dàng, cùng với bề dày văn hóa mà mười bốn năm du học ở phương Tây phóng khoáng cũng không thể xóa nhòa.

"Sao ngọc bình an lại đeo trên tay rồi?"

Đang lúc thất thần, Phó Tắc Dịch bỗng nhiên lên tiếng.

Cô nghe tiếng ngẩn người, nương theo ánh mắt anh nhìn xuống tay phải của mình.

Một sợi dây đỏ xâu miếng ngọc dương chi buộc ở cổ tay.

(Ngọc dương chi: là loại ngọc quý giá nhất trong các dòng ngọc bích của Trung Quốc.)

Là phong tục của con cháu nhà họ Phó, nam đeo khóa vàng, nữ đeo ngọc, đến khi gả cưới mới được rời thân.

Vốn dĩ trong đám con cháu nhà họ Phó không có con gái, toàn là con trai, đều đeo khóa vàng, lúc bà cụ nhận cô đã phải nhờ người làm gấp miếng ngọc bình an này.

Nhưng cái này vốn đeo trên cổ, tối qua lúc múa không biết có phải bị vướng không, dây bị đứt.

Cô giải thích: "Tối qua dây bị đứt, chưa kịp thay nên cháu đeo tạm trên tay ạ."

Có điều sợi dây này cũng là đồ đặt làm đồng bộ, cô phải tìm thời gian đến cửa tiệm một chuyến.

Thế là hỏi một câu: "Chú út, chú có biết cửa tiệm làm miếng ngọc này ở đâu không ạ?"

Phó Tắc Dịch liếc nhìn miếng ngọc trên cổ tay cô, đáp: "Ở Tinh Ngọc Phường."

Nghe vậy, Ngộ Từ "A—" một tiếng dài.

Tinh Ngọc Phường là sản nghiệp của nhà họ Phó, tổ tiên nhà họ Phó phất lên nhờ buôn bán ngọc thạch, sau này làm ăn lớn mới bắt đầu phát triển các ngành nghề khác, nhưng ngọc vẫn là trọng tâm.

Tổ huấn nhà họ Phó, "Chỉ khi truy về nguồn cội mới không quên gốc rễ".

Mà Tinh Ngọc Phường chuyên làm ngọc cao cấp, tọa lạc ở núi Ngọc Hành, đi đến đó phải tốn kha khá công sức ngồi xe.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!