Sáng sớm hôm sau, Ngộ Từ dậy từ rất sớm.
Đã lâu không sống trong nhà vườn, bỗng nhiên được bao quanh bởi tiếng chim hót và hương hoa, cô nhất thời có chút không quen.
Nhưng may là tối qua quay xong điệu múa cô ngủ rất ngon, dậy sớm cũng không cảm thấy mệt mỏi.
Vệ sinh cá nhân xong, đẩy cửa sổ ra, trên nóc mái cong cách đó không xa vừa khéo có một chú chim nhỏ đang đậu, kêu "chiếp chiếp" không ngừng. Cô nhăn mũi như trẻ con dỗi hờn, "đấu khẩu" với nó một lúc.
Chú chim nghe tiếng nghiêng đầu, đôi mắt đen láy nhìn cô một lát rồi vỗ cánh "phạch phạch" bay đi mất.
Tia nắng ban mai đầu tiên đã xuyên qua khung cửa sổ chiếu vào phòng, rọi những vệt sáng lốm đốm lên tường.
Cô đứng bên cửa sổ vươn vai một cái thật dài, bác Thân bỗng nhiên xuất hiện dưới lầu các.
Ông đứng trong thủy tạ, cười ha hả nhìn cô: "Tiểu Từ, bà cụ bảo cháu dậy rồi thì qua ăn sáng với bà!"
Ngộ Từ giật mình, vội vàng thu lại cái vươn vai đầy phóng khoáng kia, đáp lớn: "Dạ!"
Sau đó vội vàng đóng cửa sổ, thay quần áo rồi xuống lầu.
Khi đi qua cầu đá nhỏ, cô liếc nhìn tòa lầu nhỏ bên kia, ẩn hiện trong ánh ban mai, tĩnh lặng vô cùng. Tường rào bên cạnh lầu phủ đầy hoa hoa tường vi, những cành hoa đẫm sương sớm khẽ đung đưa trong gió, màu hoa rực rỡ làm nổi bật nét cô liêu mà dịu dàng của tòa lầu cổ kính.
Tối qua lúc cô ngủ đèn bên đó vẫn còn sáng, giờ này không biết là chưa dậy hay đã ra ngoài rồi.
Hành tung của anh không cố định, cho dù mấy năm trước cô sống ở Dụ Viên, số lần chạm mặt anh ở nhà cũng rất ít.
Mím môi, cô bước qua cầu đá nhỏ đi ra khỏi viện.
Đến sảnh chính, đồ ăn sáng đã được dọn lên, những món điểm tâm kiểu dáng tinh xảo ăn kèm cháo đường, đã lâu lắm rồi Ngộ Từ không được ăn bữa sáng chuẩn vị Tô Lăng thế này.
Ngồi xuống ghế, cô liếc nhìn chỗ trống bên cạnh, bát đũa vẫn được bày biện ngay ngắn.
Phó Tắc Dịch chưa đi.
Bà cụ ngẩng đầu hỏi: "Tắc Dịch đâu?"
Bác Thân bưng lên một ấm trà hoa quế, đáp: "Hôm qua nghe trợ lý Thẩm nói ở công ty có chút vấn đề, bận rộn không ngơi tay. Tối qua chắc cậu Tắc Dịch cũng hầu như không ngủ, cháu bèn không gọi, để cậu ấy ngủ thêm chút nữa."
Bà cụ nghe vậy dừng lại vài giây, sau đó thở dài một tiếng rồi mới cầm đũa lên.
Ăn sáng xong, bà cụ thấy hôm nay thời tiết tốt, bèn định mang mấy cuốn kinh văn chép xong mấy hôm trước ra phơi, vài ngày nữa sẽ gửi lên chùa.
Ngộ Từ chủ động nhận việc này.
Bà cụ lễ Phật nhiều năm, thư pháp cũng rất điêu luyện, viết được một nét chữ trâm hoa tiểu khải cực đẹp. Trước đây Ngộ Từ từng mô phỏng theo rất lâu nhưng mãi vẫn không nắm được cái thần của nét bút.
Nắng xuân không gắt, bác Thân giúp khiêng hòm sách ra, lại giúp chọn một khoảng đất trống bày biện giá phơi sách xong mới đi.
Việc còn lại là của Ngộ Từ.
Mở từng chiếc rương gỗ tử đàn lớn, lấy từng cuốn kinh sách bên trong ra, lật đến trang giữa, trải lên giá phơi sách.
Trên nền giấy màu vàng nhạt, nét mực cương nhu hòa hợp, những dòng kinh Phật được chép ngay ngắn từng trang từng trang.
Mấy ngày nay mưa dầm liên miên, giấy bị ẩm nên hơi mềm, động tác của Ngộ Từ rất nhẹ nhàng, không dám lơ là nửa điểm, sợ không cẩn thận làm rách.
Trước đây nghe trưởng bối trong nhà kể cô mới biết, không phải bà cụ tin Phật ngay từ đầu.
Tai nạn xe hơi hai mươi năm trước khiến nhà họ Phó chịu đả kích nặng nề, Phó Tắc Dịch còn nhỏ đã mất bố mẹ, hai ông bà tuổi xế chiều mất đi con trai con dâu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!