Ngộ Từ ở lại Tây Viên ăn tối cùng bà cụ, sau đó lại ngồi trò chuyện một lúc mới đi.
Thời gian gần chập tối, mưa rả rích rơi cả ngày, cuối cùng cũng tạnh.
Ngộ Từ rời khỏi Tây Viên, đi thẳng về phía Nam Viên.
Không khí sau mưa phảng phất mùi hương hoa nhàn nhạt, tươi mát dễ chịu, hoàng hôn màu cam rực rỡ loang nơi chân trời, hoa cỏ trong vườn dường như đã uống no nước, đua nhau khoe sắc.
Tổ tiên nhà họ Phó vốn là người yêu hoa.
Mùa nào hoa nấy, đều có hoa nở, chỉ riêng những loại Ngộ Từ biết tên đã có hàng trăm loại, còn rất nhiều loại người giúp việc nói với cô bao nhiêu lần nhưng cô vẫn không gọi được tên.
Lúc đến vội vàng nên cô chẳng kịp ngắm cảnh, lúc này bèn đi chậm lại một chút, màn trời dần tối đen, dọc đường đã có vài ba người giúp việc xách đèn lồng cung đình, lần lượt thắp đèn cho các hành lang trong vườn.
Gặp cô đều cười chào hỏi, cô cong môi gật đầu rồi tiếp tục đi về phía trước.
Bốn bề tĩnh lặng, thi thoảng có tiếng chim hót và tiếng nước chảy, ánh đèn lồng cung đình hơi mờ, treo dưới mái hiên chạm trổ gỗ sơn mài đen, mang đến cảm giác tách biệt khỏi trần thế.
Khi đi qua một đoạn cầu hành lang ngắm cảnh trên Thủy Tâm Đình, Ngộ Từ ngẩng đầu nhìn.
Cách đó không xa, tường trắng ngói đen, một cổng vòm tròn nhỏ ẩn trong ráng chiều lọt vào tầm mắt.
Cánh cửa gỗ sơn đỏ đóng chặt, trên vòng đồng không khóa, phía trên khung cửa dùng chữ màu xanh biếc viết hai chữ "Ký Nguyệt".
Đây là Nam Viên, vườn chính của Dụ Viên, cũng là nơi ở của chủ nhà.
Và "Ký Nguyệt" thực ra là tên khác của Dụ Viên — Ký Nguyệt Sơn Trang.
Nghe nói khi xưa chủ nhà đời đầu tiên của nhà họ Phó xây dựng xong Dụ Viên vừa đúng ngày Trung thu, bà chủ trong nhà cũng sinh một bé gái vào ngày đó, chủ nhà vui mừng khôn xiết, đặt tên cho hòn ngọc quý trên tay này là "Nguyệt".
Nhưng lúc đó cái tên "Dụ Viên" là mời thầy đạo sĩ tính toán rồi, không đổi được, nên bèn định tên khác là "Ký Nguyệt Sơn Trang", kiến trúc trong vườn cũng đa phần dùng "Nguyệt" để đặt tên.
Ngộ Từ nhìn nhìn bức tường hoa tường vi vàng vươn ra khỏi tường viện rồi bước xuống khỏi hành lang ngắm cảnh.
Nhẹ nhàng đẩy cánh cửa gỗ đỏ, trụ cửa trải qua sự ăn mòn của năm tháng kêu lên một tiếng "két", cô nhấc chân bước qua ngưỡng cửa.
Trong vườn đã thắp đèn xong, gió thổi qua đèn lồng cung đình, ánh sáng lắc lư chao đảo, đúng độ giữa xuân, hoa anh đào Tùng Nguyệt trồng trong vườn nở rộ hoàn toàn, màu hồng phấn phủ kín khắp nơi.
Tòa lầu nhỏ cô ở tên là "Trú Nguyệt Các", nằm trên mặt nước, liền kề với Cận Nguyệt Đình.
Lúc bước lên cầu thang, cô nghiêng đầu nhìn tòa lầu hai tầng nhỏ ở bờ đối diện, hành lang đã thắp đèn nhưng trong phòng lại tối om.
Lãm Nguyệt Lâu và Trú Nguyệt Các cách nhau một dòng nước, thiết kế cảnh quan trong vườn giống như một tư thế ôm trọn, nên mới đặt tên như vậy.
Chủ nhân tòa lầu bên đó là Phó Tắc Dịch.
Ban nãy anh bị trợ lý gọi ra ngoài, chắc là vẫn chưa về.
Lúc vào phòng, bác Thân đã sớm đưa hành lý tới, chuyến này về chỉ là ở tạm nên không mang nhiều đồ, một lát là dọn xong.
Nhìn lại bài trí trong phòng, vẫn y như hai năm trước, thậm chí hộp phấn thơm cô tiện tay đặt trên bàn trang điểm trước khi đi cũng không thay đổi vị trí, đồ đạc không dính một hạt bụi, có lẽ sau khi cô đi người giúp việc vẫn định kỳ đến quét dọn.
Đẩy một cánh cửa ngăn nhỏ trong phòng ngủ ra, là phòng đàn và phòng múa của cô.
Cũng không che bất kỳ tấm lưới chống bụi nào nhưng vẫn sáng bóng sạch sẽ.
Tiện tay gảy đàn tranh cổ đặt trên giá đàn ở giữa, tiếng đàn lanh lảnh "tưng" một tiếng.
Cô bỗng nhớ ra hình như từ khi rời khỏi Dụ Viên mình chưa từng luyện đàn, đang định chọn một khúc nhạc luyện tay thì trong phòng ngủ bỗng vang lên một chuỗi tiếng tin nhắn nhảy liên hồi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!