Chương 48: (Vô Đề)

"Tắc Dịch, tôi dọn xong cho cậu rồi, cậu làm xong việc cũng ngủ sớm đi nhé!"

Bác Thân dọn xong chén trà, trước khi ra khỏi cửa còn cao giọng dặn dò một câu, ngay lập tức phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng.

Ngộ Từ giật mình, mở choàng mắt, Phó Tắc Dịch hôn nhẹ lên môi cô một cái như để trấn an, rồi mới trầm giọng đáp: "Vâng."

Giọng điệu hơi khàn đi.

Sau đó, cửa phòng nhẹ nhàng đóng lại, tiếng bước chân chậm rãi đi xuống cầu thang, cho đến khi không còn nghe thấy nữa.

Mặt Ngộ Từ đỏ bừng và nóng hổi như quả táo chín nẫu.

Phó Tắc Dịch rủ mắt nhìn cô một lúc, yết hầu khẽ chuyển động, giọng nói như phủ một lớp sương mù, có chút mơ hồ: "Bác Thân đi rồi."

Ngộ Từ cúi đầu, lí nhí đáp: "Vâng."

Rồi ánh mắt cô đảo loạn xạ một hồi, lắp bắp nói: "Em… em… em cũng về đây, anh… anh anh ngủ sớm đi."

"Em…" Phó Tắc Dịch vừa định mở lời, người trước mặt đã bất ngờ vén rèm, chuồn tọt ra ngoài.

Tiếp theo là tiếng mở cửa phòng, rồi lại tiếng "cạch" đóng lại.

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ và miễn phí, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

"Tắc Dịch, tôi dọn xong cho cậu rồi, cậu làm xong việc cũng ngủ sớm đi nhé!"

Bác Thân dọn xong chén trà, trước khi ra khỏi cửa còn cao giọng dặn dò một câu, ngay lập tức phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng.

Ngộ Từ giật mình, mở choàng mắt, Phó Tắc Dịch hôn nhẹ lên môi cô một cái như để trấn an, rồi mới trầm giọng đáp: "Vâng."

Giọng điệu hơi khàn đi.

Sau đó, cửa phòng nhẹ nhàng đóng lại, tiếng bước chân chậm rãi đi xuống cầu thang, cho đến khi không còn nghe thấy nữa.

Mặt Ngộ Từ đỏ bừng và nóng hổi như quả táo chín nẫu.

Phó Tắc Dịch rủ mắt nhìn cô một lúc, yết hầu khẽ chuyển động, giọng nói như phủ một lớp sương mù, có chút mơ hồ: "Bác Thân đi rồi."

Ngộ Từ cúi đầu, lí nhí đáp: "Vâng."

Rồi ánh mắt cô đảo loạn xạ một hồi, lắp bắp nói: "Em… em… em cũng về đây, anh… anh anh ngủ sớm đi."

"Em…" Phó Tắc Dịch vừa định mở lời, người trước mặt đã bất ngờ vén rèm, chuồn tọt ra ngoài.

Tiếp theo là tiếng mở cửa phòng, rồi lại tiếng "cạch" đóng lại.

"Tắc Dịch, tôi dọn xong cho cậu rồi, cậu làm xong việc cũng ngủ sớm đi nhé!"

Bác Thân dọn xong chén trà, trước khi ra khỏi cửa còn cao giọng dặn dò một câu, ngay lập tức phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng.

Ngộ Từ giật mình, mở choàng mắt, Phó Tắc Dịch hôn nhẹ lên môi cô một cái như để trấn an, rồi mới trầm giọng đáp: "Vâng."

Giọng điệu hơi khàn đi.

Sau đó, cửa phòng nhẹ nhàng đóng lại, tiếng bước chân chậm rãi đi xuống cầu thang, cho đến khi không còn nghe thấy nữa.

Mặt Ngộ Từ đỏ bừng và nóng hổi như quả táo chín nẫu.

Phó Tắc Dịch rủ mắt nhìn cô một lúc, yết hầu khẽ chuyển động, giọng nói như phủ một lớp sương mù, có chút mơ hồ: "Bác Thân đi rồi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!