Chương 37: (Vô Đề)

Phó Tắc Dịch sững người, mắt Ngộ Từ cũng mở to hết cỡ, hai người vội vàng nhìn nhau một cái rồi đột nhiên cùng lúc lao về hai hướng ngược nhau.

Ngộ Từ chạy vào phòng trong tìm chỗ trốn, Phó Tắc Dịch chạy ra chặn cửa.

Ngay một giây trước khi bác Thân đẩy cửa, Phó Tắc Dịch bỗng đưa tay giữ chặt khung cửa, vội nói: "Không cần đâu bác Thân, cháu chuẩn bị ngủ rồi, bác cũng ngủ sớm đi ạ."

Sau đó anh nhìn cầu dao tổng bên cạnh cửa, trực tiếp đưa tay gạt xuống.

Trong nháy mắt, tất cả đèn vụt tắt, căn phòng chìm vào bóng tối.

Bác Thân đứng ngoài cửa nhìn căn phòng tối om, khựng lại một chút rồi mới đáp: "Ngủ rồi à, thế được rồi, tôi đi đây."

Nghe tiếng bước chân bên ngoài xa dần, Phó Tắc Dịch mới thở phào nhẹ nhõm, bỏ tay đang chặn cửa ra, quay đầu nhìn lại.

Bác Thân vừa xuống lầu, lúc này cũng không thể bật đèn ngay được.

Đứng bên cửa một lúc lâu, sau đó anh mới nương theo ánh đèn hắt vào từ mái hiên bên ngoài đi về phía phòng trong.

Ngộ Từ vừa trốn vào phòng trong đã hối hận rồi.

Phòng ngủ của Phó Tắc Dịch ở bên này.

Sống ở Dụ Viên bao nhiêu năm, cô chưa từng bước lên cầu thang Lãm Nguyệt Lâu chứ đừng nói là vào phòng anh.

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ và miễn phí, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Phó Tắc Dịch sững người, mắt Ngộ Từ cũng mở to hết cỡ, hai người vội vàng nhìn nhau một cái rồi đột nhiên cùng lúc lao về hai hướng ngược nhau.

Ngộ Từ chạy vào phòng trong tìm chỗ trốn, Phó Tắc Dịch chạy ra chặn cửa.

Ngay một giây trước khi bác Thân đẩy cửa, Phó Tắc Dịch bỗng đưa tay giữ chặt khung cửa, vội nói: "Không cần đâu bác Thân, cháu chuẩn bị ngủ rồi, bác cũng ngủ sớm đi ạ."

Sau đó anh nhìn cầu dao tổng bên cạnh cửa, trực tiếp đưa tay gạt xuống.

Trong nháy mắt, tất cả đèn vụt tắt, căn phòng chìm vào bóng tối.

Bác Thân đứng ngoài cửa nhìn căn phòng tối om, khựng lại một chút rồi mới đáp: "Ngủ rồi à, thế được rồi, tôi đi đây."

Nghe tiếng bước chân bên ngoài xa dần, Phó Tắc Dịch mới thở phào nhẹ nhõm, bỏ tay đang chặn cửa ra, quay đầu nhìn lại.

Bác Thân vừa xuống lầu, lúc này cũng không thể bật đèn ngay được.

Đứng bên cửa một lúc lâu, sau đó anh mới nương theo ánh đèn hắt vào từ mái hiên bên ngoài đi về phía phòng trong.

Ngộ Từ vừa trốn vào phòng trong đã hối hận rồi.

Phòng ngủ của Phó Tắc Dịch ở bên này.

Sống ở Dụ Viên bao nhiêu năm, cô chưa từng bước lên cầu thang Lãm Nguyệt Lâu chứ đừng nói là vào phòng anh.

Phó Tắc Dịch sững người, mắt Ngộ Từ cũng mở to hết cỡ, hai người vội vàng nhìn nhau một cái rồi đột nhiên cùng lúc lao về hai hướng ngược nhau.

Ngộ Từ chạy vào phòng trong tìm chỗ trốn, Phó Tắc Dịch chạy ra chặn cửa.

Ngay một giây trước khi bác Thân đẩy cửa, Phó Tắc Dịch bỗng đưa tay giữ chặt khung cửa, vội nói: "Không cần đâu bác Thân, cháu chuẩn bị ngủ rồi, bác cũng ngủ sớm đi ạ."

Sau đó anh nhìn cầu dao tổng bên cạnh cửa, trực tiếp đưa tay gạt xuống.

Trong nháy mắt, tất cả đèn vụt tắt, căn phòng chìm vào bóng tối.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!