Chương 28: (Vô Đề)

Khi ăn cơm, bàn chính chỉ có gia đình Phó Thành, bà cụ, Ngộ Từ và Phó Tắc Dịch.

Ngồi theo vai vế, Ngộ Từ lại bị xếp ngồi cạnh Phó Vân Tranh, nhưng may là xung quanh toàn người lớn nên hai người cũng không dám gây chuyện, ngoan ngoãn ăn cơm.

Ngộ Từ không đói lắm, chiều nay lúc làm điểm tâm, dì Tần đã lấy cho cô nếm thử rất nhiều.

Nhìn Tô Lam ân cần rót trà gắp thức ăn cho bà cụ, cô bỗng nhớ ra một chuyện, huých khuỷu tay vào người Phó Vân Tranh: "Tô Minh Hinh không đến, là đi vẽ thật à?"

Phó Vân Tranh thản nhiên liếc cô một cái: "Nó đến thì chắc chắn tôi không đến, cậu nghĩ sao?"

Thực ra lúc Tô Lam bảo Tô Minh Hinh không đến, Ngộ Từ đã đoán được rồi.

Đại thọ bà cụ, Phó Vân Tranh mới là con cháu chính thống của nhà họ Phó, nếu cậu ta không đến mà Tô Minh Hinh lại có mặt thì mới gọi là loạn, Phó Thành tuy đối xử tốt với hai mẹ con kia nhưng cũng không đời nào để cục diện đó xảy ra.

"Ồ." Ngộ Từ đáp nhẹ một tiếng.

Nào ngờ vừa dứt lời, giọng nói đầy ý cười của Tô Lam bỗng vang lên.

"Ôi chao, hai đứa nhỏ này chơi với nhau từ bé, tình cảm bao năm vẫn không đổi nhỉ." Nói xong, bà ta liếc nhìn Ngộ Từ và Phó Vân Tranh đầy ẩn ý, rồi nói với bà cụ: "Mẹ xem, nếu Tắc Dịch đã không có duyên với Tiểu Uyển, thì Vân Tranh và Tiểu Từ cũng đẹp đôi lắm đấy ạ!"

Ngộ Từ vừa gắp miếng bánh nếp, nghe Tô Lam nói vậy thì sững người, đôi đũa khựng lại giữa chừng.

Phó Vân Tranh bên cạnh cũng hơi ngây ra, quay đầu nhìn Ngộ Từ.

Bà cụ nghe vậy ngước mắt nhìn hai đứa, một lúc sau mới cười đáp: "Chuyện bọn trẻ để chúng nó tự quyết, người lớn chúng ta đừng nên can thiệp thì hơn."

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ và miễn phí, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Khi ăn cơm, bàn chính chỉ có gia đình Phó Thành, bà cụ, Ngộ Từ và Phó Tắc Dịch.

Ngồi theo vai vế, Ngộ Từ lại bị xếp ngồi cạnh Phó Vân Tranh, nhưng may là xung quanh toàn người lớn nên hai người cũng không dám gây chuyện, ngoan ngoãn ăn cơm.

Ngộ Từ không đói lắm, chiều nay lúc làm điểm tâm, dì Tần đã lấy cho cô nếm thử rất nhiều.

Nhìn Tô Lam ân cần rót trà gắp thức ăn cho bà cụ, cô bỗng nhớ ra một chuyện, huých khuỷu tay vào người Phó Vân Tranh: "Tô Minh Hinh không đến, là đi vẽ thật à?"

Phó Vân Tranh thản nhiên liếc cô một cái: "Nó đến thì chắc chắn tôi không đến, cậu nghĩ sao?"

Thực ra lúc Tô Lam bảo Tô Minh Hinh không đến, Ngộ Từ đã đoán được rồi.

Đại thọ bà cụ, Phó Vân Tranh mới là con cháu chính thống của nhà họ Phó, nếu cậu ta không đến mà Tô Minh Hinh lại có mặt thì mới gọi là loạn, Phó Thành tuy đối xử tốt với hai mẹ con kia nhưng cũng không đời nào để cục diện đó xảy ra.

"Ồ." Ngộ Từ đáp nhẹ một tiếng.

Nào ngờ vừa dứt lời, giọng nói đầy ý cười của Tô Lam bỗng vang lên.

"Ôi chao, hai đứa nhỏ này chơi với nhau từ bé, tình cảm bao năm vẫn không đổi nhỉ." Nói xong, bà ta liếc nhìn Ngộ Từ và Phó Vân Tranh đầy ẩn ý, rồi nói với bà cụ: "Mẹ xem, nếu Tắc Dịch đã không có duyên với Tiểu Uyển, thì Vân Tranh và Tiểu Từ cũng đẹp đôi lắm đấy ạ!"

Ngộ Từ vừa gắp miếng bánh nếp, nghe Tô Lam nói vậy thì sững người, đôi đũa khựng lại giữa chừng.

Phó Vân Tranh bên cạnh cũng hơi ngây ra, quay đầu nhìn Ngộ Từ.

Bà cụ nghe vậy ngước mắt nhìn hai đứa, một lúc sau mới cười đáp: "Chuyện bọn trẻ để chúng nó tự quyết, người lớn chúng ta đừng nên can thiệp thì hơn."

Khi ăn cơm, bàn chính chỉ có gia đình Phó Thành, bà cụ, Ngộ Từ và Phó Tắc Dịch.

Ngồi theo vai vế, Ngộ Từ lại bị xếp ngồi cạnh Phó Vân Tranh, nhưng may là xung quanh toàn người lớn nên hai người cũng không dám gây chuyện, ngoan ngoãn ăn cơm.

Ngộ Từ không đói lắm, chiều nay lúc làm điểm tâm, dì Tần đã lấy cho cô nếm thử rất nhiều.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!