Chương 27: (Vô Đề)

Vợ chồng Phó Thành và Tô Lam đến sát giờ khai tiệc mới có mặt.

Vừa bước vào cổng vườn, Tô Lam đã cười nói hỉ hả chúc thọ mấy câu cát tường, bà cụ cười hiền từ đáp lại từng người.

Sau đó cụ nhìn ra sau lưng hai người, hỏi: "Vân Tranh và Minh Hinh không về sao?"

Vừa dứt lời, sắc mặt Tô Lam hơi đổi, nhưng rất nhanh đã khôi phục lại, cười nói: "Vân Tranh về rồi ạ, nó ở phía sau. Còn Minh Hinh…"

Nói đến đây, bà ta quay đầu nhìn Phó Thành, đáy mắt thoáng vẻ không vui, nhưng rồi cũng thu lại tầm mắt, tiếp tục nói: "Con bé đó cũng thật không hiểu chuyện, mấy ngày trước đã bảo nó cuối tháng là đại thọ của mẹ, đừng có chạy lung tung. Thế mà hôm nọ nó lại cùng bạn đi vẽ thực tế, vẫn chưa về ạ."

Bà cụ vốn cũng chẳng thực sự quan tâm Tô Minh Hinh có đến hay không, chỉ cười gật đầu rồi không hỏi thêm.

Ngược lại, Ngộ Từ đứng cạnh bà cụ lại thở phào nhẹ nhõm.

Vốn dĩ chỉ cần nghĩ đến việc chạm mặt Tô Minh Hinh là cô đã thấy khó chịu cả người, giờ cô ta không đến, cảm giác không khí cũng trong lành hẳn lên.

Mọi người vừa nói chuyện xong, từ ngoài cổng có một thiếu niên cao gầy bước vào, dáng đi uể oải.

Hai tay cậu ta đút túi quần thể thao, gương mặt tuấn tú, mày mắt hơi sâu, tóc mái bồng bềnh rủ xuống trán, bộ dạng lười biếng và hờ hững.

Phó Thành quay đầu nhìn, cau mày theo thói quen: "Nhanh lên! Không thấy bà cố đang ở đây à?"

Lúc này, bóng dáng kia mới rảo bước nhanh hơn vài nhịp, đôi giày thể thao trắng tinh giẫm lên bậc thềm, đi tới gọi một tiếng: "Bà cố."

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ và miễn phí, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Vợ chồng Phó Thành và Tô Lam đến sát giờ khai tiệc mới có mặt.

Vừa bước vào cổng vườn, Tô Lam đã cười nói hỉ hả chúc thọ mấy câu cát tường, bà cụ cười hiền từ đáp lại từng người.

Sau đó cụ nhìn ra sau lưng hai người, hỏi: "Vân Tranh và Minh Hinh không về sao?"

Vừa dứt lời, sắc mặt Tô Lam hơi đổi, nhưng rất nhanh đã khôi phục lại, cười nói: "Vân Tranh về rồi ạ, nó ở phía sau. Còn Minh Hinh…"

Nói đến đây, bà ta quay đầu nhìn Phó Thành, đáy mắt thoáng vẻ không vui, nhưng rồi cũng thu lại tầm mắt, tiếp tục nói: "Con bé đó cũng thật không hiểu chuyện, mấy ngày trước đã bảo nó cuối tháng là đại thọ của mẹ, đừng có chạy lung tung. Thế mà hôm nọ nó lại cùng bạn đi vẽ thực tế, vẫn chưa về ạ."

Bà cụ vốn cũng chẳng thực sự quan tâm Tô Minh Hinh có đến hay không, chỉ cười gật đầu rồi không hỏi thêm.

Ngược lại, Ngộ Từ đứng cạnh bà cụ lại thở phào nhẹ nhõm.

Vốn dĩ chỉ cần nghĩ đến việc chạm mặt Tô Minh Hinh là cô đã thấy khó chịu cả người, giờ cô ta không đến, cảm giác không khí cũng trong lành hẳn lên.

Mọi người vừa nói chuyện xong, từ ngoài cổng có một thiếu niên cao gầy bước vào, dáng đi uể oải.

Hai tay cậu ta đút túi quần thể thao, gương mặt tuấn tú, mày mắt hơi sâu, tóc mái bồng bềnh rủ xuống trán, bộ dạng lười biếng và hờ hững.

Phó Thành quay đầu nhìn, cau mày theo thói quen: "Nhanh lên! Không thấy bà cố đang ở đây à?"

Lúc này, bóng dáng kia mới rảo bước nhanh hơn vài nhịp, đôi giày thể thao trắng tinh giẫm lên bậc thềm, đi tới gọi một tiếng: "Bà cố."

Vợ chồng Phó Thành và Tô Lam đến sát giờ khai tiệc mới có mặt.

Vừa bước vào cổng vườn, Tô Lam đã cười nói hỉ hả chúc thọ mấy câu cát tường, bà cụ cười hiền từ đáp lại từng người.

Sau đó cụ nhìn ra sau lưng hai người, hỏi: "Vân Tranh và Minh Hinh không về sao?"

Vừa dứt lời, sắc mặt Tô Lam hơi đổi, nhưng rất nhanh đã khôi phục lại, cười nói: "Vân Tranh về rồi ạ, nó ở phía sau. Còn Minh Hinh…"

Nói đến đây, bà ta quay đầu nhìn Phó Thành, đáy mắt thoáng vẻ không vui, nhưng rồi cũng thu lại tầm mắt, tiếp tục nói: "Con bé đó cũng thật không hiểu chuyện, mấy ngày trước đã bảo nó cuối tháng là đại thọ của mẹ, đừng có chạy lung tung. Thế mà hôm nọ nó lại cùng bạn đi vẽ thực tế, vẫn chưa về ạ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!