Chương 26: (Vô Đề)

Ngộ Từ đã ở Dụ Viên được nửa tháng nhưng tuyệt nhiên không gặp lại Phó Tắc Dịch lần nào.

Hôm đó trở về, cô vừa gặp anh xong thì Thẩm Mân gọi điện tới, sau đó anh liền rời đi.

Mấy ngày gần đây cô ở trong phòng mình, nhìn căn phòng của anh vẫn tối đèn, mỗi khi cô tỉnh dậy thì anh đã ra khỏi nhà từ lâu. Chỉ có việc bác Thân mỗi ngày vào phòng anh lấy quần áo đi giặt là chứng minh buổi tối anh thực sự có về ngủ.

Đồng hồ sinh học của Ngộ Từ luôn gọi cô dậy lúc 7 giờ 30 sáng, bác Thân cũng thường đến gọi cô đi ăn sáng cùng bà cụ vào tầm đó. Nhưng lần nào cô đến nơi, Phó Tắc Dịch cũng đã dùng bữa xong và đi làm từ sớm.

Hôm ấy, cô cố ý đặt báo thức sớm hơn một tiếng.

Chẳng biết có phải vì tiềm thức biết mình đặt báo thức hay không mà đêm đó cô ngủ không sâu, cứ chập chờn lúc tỉnh lúc mê, mãi đến khi chân trời hửng sáng mới thực sự ngủ say.

Khi chuông báo thức reo lần đầu, cô hoàn toàn không nghe thấy. Phải đến mười lăm phút sau, khi chuông reo lần hai cô mới giật mình tỉnh giấc.

Vội vàng cầm điện thoại xem giờ, cô cuống cuồng bật dậy, rửa mặt qua loa, thay quần áo rồi chạy một mạch xuống lầu.

Bác Thân đang dẫn người làm tỉa cành trong vườn, thấy một bóng dáng hớt hải chạy ra từ phía Nam Viên thì vội bước tới, ân cần hỏi: "Tiểu Từ này, vội vàng đi đâu thế?"

Xuống lầu gấp quá, Ngộ Từ còn chưa kịp chải đầu, cô đưa tay vuốt lại mái tóc rối, vì chạy nên hơi thở còn hổn hển, gấp gáp hỏi: "Bác ơi, chú út đã đi chưa ạ?"

Bác Thân bị hỏi thì ngẩn ra vài giây rồi bật cười: "Chưa, chưa đi đâu!" Nói rồi bác nhìn về phía cửa Nam Viên sau lưng cô, cười hiền hậu: "Kìa, vừa mới ra đấy, cháu còn sớm chán."

Ngộ Từ ngẩn người, quay đầu nhìn lại.

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ và miễn phí, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Ngộ Từ đã ở Dụ Viên được nửa tháng nhưng tuyệt nhiên không gặp lại Phó Tắc Dịch lần nào.

Hôm đó trở về, cô vừa gặp anh xong thì Thẩm Mân gọi điện tới, sau đó anh liền rời đi.

Mấy ngày gần đây cô ở trong phòng mình, nhìn căn phòng của anh vẫn tối đèn, mỗi khi cô tỉnh dậy thì anh đã ra khỏi nhà từ lâu. Chỉ có việc bác Thân mỗi ngày vào phòng anh lấy quần áo đi giặt là chứng minh buổi tối anh thực sự có về ngủ.

Đồng hồ sinh học của Ngộ Từ luôn gọi cô dậy lúc 7 giờ 30 sáng, bác Thân cũng thường đến gọi cô đi ăn sáng cùng bà cụ vào tầm đó. Nhưng lần nào cô đến nơi, Phó Tắc Dịch cũng đã dùng bữa xong và đi làm từ sớm.

Hôm ấy, cô cố ý đặt báo thức sớm hơn một tiếng.

Chẳng biết có phải vì tiềm thức biết mình đặt báo thức hay không mà đêm đó cô ngủ không sâu, cứ chập chờn lúc tỉnh lúc mê, mãi đến khi chân trời hửng sáng mới thực sự ngủ say.

Khi chuông báo thức reo lần đầu, cô hoàn toàn không nghe thấy. Phải đến mười lăm phút sau, khi chuông reo lần hai cô mới giật mình tỉnh giấc.

Vội vàng cầm điện thoại xem giờ, cô cuống cuồng bật dậy, rửa mặt qua loa, thay quần áo rồi chạy một mạch xuống lầu.

Bác Thân đang dẫn người làm tỉa cành trong vườn, thấy một bóng dáng hớt hải chạy ra từ phía Nam Viên thì vội bước tới, ân cần hỏi: "Tiểu Từ này, vội vàng đi đâu thế?"

Xuống lầu gấp quá, Ngộ Từ còn chưa kịp chải đầu, cô đưa tay vuốt lại mái tóc rối, vì chạy nên hơi thở còn hổn hển, gấp gáp hỏi: "Bác ơi, chú út đã đi chưa ạ?"

Bác Thân bị hỏi thì ngẩn ra vài giây rồi bật cười: "Chưa, chưa đi đâu!" Nói rồi bác nhìn về phía cửa Nam Viên sau lưng cô, cười hiền hậu: "Kìa, vừa mới ra đấy, cháu còn sớm chán."

Ngộ Từ ngẩn người, quay đầu nhìn lại.

Ngộ Từ đã ở Dụ Viên được nửa tháng nhưng tuyệt nhiên không gặp lại Phó Tắc Dịch lần nào.

Hôm đó trở về, cô vừa gặp anh xong thì Thẩm Mân gọi điện tới, sau đó anh liền rời đi.

Mấy ngày gần đây cô ở trong phòng mình, nhìn căn phòng của anh vẫn tối đèn, mỗi khi cô tỉnh dậy thì anh đã ra khỏi nhà từ lâu. Chỉ có việc bác Thân mỗi ngày vào phòng anh lấy quần áo đi giặt là chứng minh buổi tối anh thực sự có về ngủ.

Đồng hồ sinh học của Ngộ Từ luôn gọi cô dậy lúc 7 giờ 30 sáng, bác Thân cũng thường đến gọi cô đi ăn sáng cùng bà cụ vào tầm đó. Nhưng lần nào cô đến nơi, Phó Tắc Dịch cũng đã dùng bữa xong và đi làm từ sớm.

Hôm ấy, cô cố ý đặt báo thức sớm hơn một tiếng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!