Chương 19: (Vô Đề)

Khi Phó Tắc Dịch trở về Nam Viên, trăng đã lên đến lưng chừng trời, ánh trăng như dải lụa bạc rải khắp sân.

Gió thổi rung rinh cây cỏ trong vườn, bên dòng nước uốn lượn dưới Trú Nguyệt Các, trên bãi đất trồng đầy anh đào nở muộn, hoa rụng khắp đất, bay lả tả trong ánh trăng.

Tuy không có người ở nhưng bên đó vẫn thắp đèn.

Tòa lầu nhỏ mang vẻ đẹp cổ kính, ánh sáng hắt ra từ những ô cửa sổ chạm khắc.

Gió cuốn theo hương thơm thoang thoảng.

Bác Thân xách đèn đưa Phó Tắc Dịch lên lầu, khi chuẩn bị bước lên cầu thang của Lãm Nguyệt Lâu, Phó Tắc Dịch nghiêng đầu nhìn về phía lầu nhỏ bên kia dòng nước.

Anh hỏi: "Hôm nay là ngày đặc biệt gì sao? Sao lại thắp đèn hết thế?"

Suốt quãng đường đi, anh phát hiện những đình đài lầu các ngày thường không ai lui tới cũng đều sáng rực ánh đèn.

Bác Thân nghe vậy cũng nhìn về phía đó, cười nói: "Hôm nay là ngày năm xưa cô Ngộ Từ lần đầu tiên đến Dụ Viên, năm nào cũng thắp đèn, cậu không nhớ sao?"

Phó Tắc Dịch khựng lại một lát.

Không phải không nhớ.

Chỉ là hai ngày nay Ngộ Từ về ở, anh không để ý chuyện này.

Mấy năm trước khi Ngộ Từ chưa vào ở Dụ Viên, cũng chỉ vào tháng sinh nhật của cô, trong Dụ Viên mới thắp đèn suốt một tháng liền, ánh đèn rực rỡ, coi như là cầu phúc.

Sau này cô vào ở, rồi hai năm trước rời đi, vào ngày cô mới bước chân vào Dụ Viên, cũng sẽ thắp đèn một ngày.

Đây là phong tục của nhà họ Phó.

Phó Tắc Dịch gật đầu, thu hồi ánh mắt, nhấc chân bước lên cầu thang, đi được một nửa bác Thân lại nói thêm một câu: "Hôm nay là mùng bảy, mùng chín là sinh nhật tròn hai mươi của Tiểu Từ rồi. Nếu không phải thầy dặn sinh nhật hai mươi không nên tổ chức linh đình thì năm nay cũng sẽ náo nhiệt lắm đấy."

Theo phong tục ở Tô Lăng, con gái tròn hai mươi tuổi là phải tổ chức linh đình, ngụ ý sinh nhật tuổi tròn cuối cùng ở nhà mẹ đẻ, tương lai nhất định sẽ hạnh phúc, thuận lợi.

Nhưng mấy năm trước bà nội đã xem bói cho Ngộ Từ, nói rằng sinh nhật hai mươi tuổi không nên làm lớn, cũng không nên phô trương, thế là năm nay cũng không ai nhắc đến chuyện này.

Bước chân Phó Tắc Dịch dừng lại, khẽ nghiêng mắt nhìn cây hoa anh đào Tùng Nguyệt dưới lầu.

Giây lát sau, anh thu hồi ánh mắt, tiếp tục bước lên lầu, khẽ đáp một tiếng: "Ừm."

Bác Thân đưa người lên lầu xong liền rời đi.

Phó Tắc Dịch về phòng, bước đến bên bàn làm việc, liếc nhìn chiếc hộp gỗ tử đàn nhỏ có khóa vàng đặt trên bàn.

Sau đó, anh lấy từ trong túi ra sợi dây chuyền Ngộ Từ trả lại cho anh tối qua.

Hai hạt bồ đề khắc đầy kinh văn, cùng hai chữ mạ vàng viết theo lối chữ tiểu khải— "Trường Sinh".

Anh khựng lại, khẽ ngước mắt, cuối cùng không gắn sợi dây về chiếc khóa vàng nữa mà nhẹ nhàng nắm trong lòng bàn tay, nghiêng đầu…

Cửa sổ chớp bên cạnh bàn làm việc đang chống mở một nửa, ánh mắt anh lẳng lặng hướng về tòa lầu nhỏ đang đứng yên trong ánh trăng kia. Giây lát sau, anh từ từ thu hồi ánh mắt, cất bước đi vào phòng trong.

Tháng Tư năm nay lịch dương và lịch âm trùng nhau.

Sinh nhật Ngộ Từ là mùng chín tháng ba âm lịch, ngày chín tháng tư dương lịch, lại trùng hợp là một chu kỳ mười chín năm, nên hai ngày này vừa hay trùng vào nhau.

Ngày mùng chín rơi vào đúng thứ Bảy, Ngộ Hải Thành và Kiều Nguyệt Ảnh đã gọi điện cho Ngộ Từ từ hai ngày trước, bảo cô mùng chín về nhà ăn cơm.

Tuy không thể tổ chức lớn nhưng cả nhà cùng ăn một bữa cơm đoàn viên là điều nên làm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!