Chương 18: (Vô Đề)

Trời sáng ở Hải Châu đã tạnh ráo, các chuyến bay được khôi phục, Thẩm Mân đổi vé chuyến bay sớm nhất, đón được Phó Tắc Dịch khi anh vừa rời khỏi Hải Châu.

Hai người theo đường cũ trở về Tô Lăng.

Đêm qua Phó Tắc Dịch ngủ trên ghế sofa, hầu như thức trắng, trên xe anh nhắm mắt nghỉ ngơi một lúc.

Đi ngang qua một trạm dừng chân, Thẩm Mân muốn đổ xăng, bánh xe lăn qua gờ giảm tốc khiến xe hơi nảy lên, Phó Tắc Dịch tỉnh giấc, đưa tay day day thái dương.

Thời gian này hầu như anh không được nghỉ ngơi tử tế, tinh thần cũng không được tốt lắm.

Thẩm Mân ngước nhìn kính chiếu hậu, khẽ hỏi: "Hôm qua sao anh lại đích thân lái xe đưa cô Ngộ Từ về Hải Châu vậy?"

Thậm chí vội vã đến mức không xem cả dự báo thời tiết.

Kiểu tùy hứng thế này, thực sự không giống phong cách làm việc thường ngày của anh.

Phó Tắc Dịch ngẩn ra một lúc mới đáp: "Chuyến bay bị hủy, sáng nay con bé có tiết học."

Ngắn gọn súc tích, giải thích rõ ngọn ngành, nghe thì không có vấn đề gì.

Thẩm Mân lại liếc kính chiếu hậu, không hỏi thêm.

Khi hai người về đến Tô Lăng thì phố xá cũng đã lên đèn, bác Thân từ xa đã ra đón.

Vì đã hỏi trước giờ giấc hai người về nên bác đã chuẩn bị sẵn bữa tối.

Thẩm Mân dùng bữa tối ở Dụ Viên xong mới rời đi.

Tiễn Thẩm Mân xong, Phó Tắc Dịch lại đi qua phòng bà nội một chuyến.

Đây cũng là thói quen suốt bao năm nay.

Trước kia khi Ngộ Từ còn sống ở Dụ Viên cũng vậy, trước khi đi ngủ đều qua Tây Viên trò chuyện cùng bà cụ, sau đó mới ai về phòng nấy.

Lúc Phó Tắc Dịch đến Tây Viên, bà nội đang ngồi bên cửa sổ tỉa một bó hoa hồng champagne.

Bà cụ thích hoa, trong phòng ngày nào cũng ngập tràn hoa tươi, chỉ là trước kia việc này đều do Ngộ Từ làm.

Phó Tắc Dịch bước tới, gọi: "Bà nội."

Bà nội cầm kéo, ừ một tiếng rồi hỏi: "Tiểu Từ đến trường an toàn chứ?"

Dì Tần mang tới cho hai người chén trà hoa cúc trắng.

Rất nhiều đồ đạc trong Dụ Viên đều là đồ truyền lại từ thời tổ tiên, chén trà gốm xanh thời cuối nhà Thanh, được bảo quản nguyên vẹn, sáng bóng như ngọc.

Anh đáp: "Đến nơi rồi ạ."

Sau đó, anh cầm chén trà lên nhấp một ngụm.

Cúc nụ Hàng Châu loại thượng hạng, vị thanh tao.

Bà nội nghiêng mắt nhìn anh rồi đặt kéo xuống, khẽ thở dài: "Con bé đi rồi, tự dưng bà thấy chỗ nào cũng trống vắng."

Nói xong, bà chỉ tay về phía gian sách nhỏ ở phía bắc căn phòng.

Phòng sách của Dụ Viên nằm ở Đông Viên, là nơi con cháu đời trước đọc sách thi cử, Phó Tắc Dịch thường không dùng, bà nội chê xa cũng không qua, chỉ ngăn một góc nhỏ trong phòng để đặt bút mực giấy nghiên.

Phó Tắc Dịch nhìn theo hướng bà chỉ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!