Ra khỏi nhà nghỉ, nước đọng trên đường đã rút gần hết, công nhân đang khẩn trương sửa chữa đường điện.
Trận mưa lớn đêm qua khiến hôm nay rất nhiều cửa hàng không thể mở cửa kinh doanh bình thường, hai người dùng bữa sáng ở một quán gần đó rồi Phó Tắc Dịch lái xe đưa Ngộ Từ về trường.
Đại học Nghệ thuật Hải Châu ra vào rất nghiêm ngặt, xe không vào được nên Ngộ Từ bèn xuống xe ở cổng.
Đóng cửa xe, cô hơi cúi người, cười vẫy tay với người trong xe: "Chào chú út, chú đi đường cẩn thận nhé."
Phó Tắc Dịch ngồi ở ghế lái, nghiêng đầu nhìn cô rồi khẽ gật đầu.
Ngộ Từ mím môi im lặng một lúc rồi mới từ từ đứng thẳng dậy, quay người đi vào cổng trường. Trước khi qua cổng quẹt thẻ, cô lại ngoảnh đầu nhìn.
Anh đang cúi đầu không biết đang xem gì, không nhìn về phía này.
Cô khựng lại, thu hồi ánh mắt rồi quẹt thẻ đi vào.
"Ngộ! Từ!"
Vừa đẩy cửa bước vào ký túc xá, Đồ Manh Manh đã nhảy bổ tới, trên tay còn cầm cái bánh bao vừa cắn một miếng.
Ngộ Từ giật nảy mình: "Làm gì thế, cậu dọa tớ sợ đấy."
Đồ Manh Manh nheo mắt, cười gian xảo: "Tớ thấy rồi nhé, vừa nãy ở cổng tớ thấy rồi, mau khai ra người vừa đưa cậu về là ai?"
Bị ảnh hưởng bởi thời tiết hôm qua nên sáng nay nhà ăn cũng mất điện, chỉ có thể ra ngoài trường mua đồ ăn sáng.
Ngộ Từ ngớ người một lúc mới đáp: "Chú út của tớ."
Đồ Manh Manh kinh ngạc: "Hả? Là ông chú út không có quan hệ huyết thống mà cậu kể đó á?"
Ngộ Từ gật đầu: "Ừm."
Thế là vẻ mặt của Đồ Manh Manh càng ngạc nhiên hơn, vứt luôn cái bánh bao trên tay, ôm chầm lấy cánh tay Ngộ Từ: "Cho tớ ôm đùi với! Chú hai của cậu là giáo sư đại học, chú út thì lái Maybach, mau khai ra cậu còn giấu tớ chuyện gì nữa không!"
Vừa dứt lời, từ giường trên bỗng vọng xuống một giọng nói khó chịu: "Đồ Manh Manh, cậu ồn quá đấy."
Ngộ Từ và Đồ Manh Manh đồng loạt ngẩng đầu nhìn.
Dư Kỳ lật chăn ngồi dậy, lườm Đồ Manh Manh một cái, ánh mắt lướt nhạt qua Ngộ Từ, sau đó trèo xuống giường, lấy đồ múa rồi đi ra ngoài.
Đồ Manh Manh nhìn theo bóng lưng Dư Kỳ, bĩu môi: "Mấy hôm nay cậu ta lạ lắm, tự dưng không nói chuyện với ai."
Ký túc xá của Hải Châu là phòng bốn người tiêu chuẩn, nhưng lúc nhập học có một người không đến nên giường đó để trống, phòng này chỉ có ba người ở.
Đồ Manh Manh tính tình sởi lởi, khá thân với Ngộ Từ, còn Dư Kỳ ít nói, cũng không thích chơi cùng hai người, thường xuyên tìm các bạn phòng khác đi học, ăn uống chung, nhưng cơ bản cũng không có mâu thuẫn gì lớn.
Ngộ Từ bật cười, không tiếp lời, quay người đi thu dọn đồ đạc.
…
Tiết học bắt đầu lúc chín giờ, Đồ Manh Manh ăn sáng xong định cày nốt tập phim rồi mới tới phòng tập.
Ngộ Từ muốn đến tập trước một lúc nên đi trước.
Khi cô thay đồ múa bước vào phòng, phát hiện Dư Kỳ cũng ở đó.
Dư Kỳ đang dựa vào xà tập giãn cơ, ánh mắt nhàn nhạt liếc nhìn cô một cái rồi tiếp tục tập.
Ngộ Từ mỉm cười với cô ấy, cũng đi đến xà tập giãn cơ. Tập được một lúc, cô gọi Dư Kỳ: "Tớ định bật nhạc tập múa một lúc, cậu có muốn tập cùng không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!