Chương 16: (Vô Đề)

Ngón tay chạm vào mặt kính lạnh buốt, Ngộ Từ khựng lại một lát rồi khẽ cong ngón tay, thở dài một tiếng, gõ nhẹ lên cửa kính.

Nghe thấy tiếng động, Phó Tắc Dịch nghiêng đầu nhìn sang.

Cô mỉm cười, vẫy vẫy tay với anh.

Ánh sáng ấm áp từ chiếc đèn lồng nhỏ đung đưa rọi xuống giữa chân mày anh, khiến nét mặt anh thêm phần dịu dàng.

Anh nhìn lướt qua bộ quần áo trên người cô, gật đầu, bước vào trong, cất giọng trầm ấm: "Mưa vẫn chưa tạnh đâu."

Ngộ Từ ngẩn người gật đầu: "Dạ."

Vì khách sạn cần tiết kiệm điện nên trong phòng cũng chỉ bật vài ngọn đèn ngủ, giúp căn phòng không chìm trong bóng tối nhưng cũng chẳng sáng sủa là bao.

Ngộ Từ chợt nhớ tới món cháo và thức ăn kèm mà bà chủ vừa đưa cho, vội vàng nói: "Vừa nãy bà chủ cho cháu ít cháo nóng, tối nay chú chưa ăn gì mấy, giờ chú có muốn ăn không?"

Phó Tắc Dịch nhìn chiếc hộp giữ nhiệt đặt trên bàn phía sau cô.

Thực ra món đó là chuẩn bị cho cô.

Vừa dầm mưa, cộng thêm tối nay hình như cô cũng chẳng ăn được bao nhiêu.

Anh khựng lại một lát, nhìn khuôn mặt đang ngước lên, tràn đầy sự chân thành và mong ngóng của người trước mặt, cuối cùng vẫn gật đầu: "Ừ."

Lượng cháo vừa đủ, đúng hai bát nhỏ. Cháo trắng nấu đặc sánh, bốc khói nghi ngút.

Quả thực Ngộ Từ hơi đói. Tối nay thấy Phó Tắc Dịch không ăn mấy, cô cũng ăn theo chẳng được bao nhiêu.

Bưng bát lên ngửi, cô lẩm bẩm: "Giá mà có thêm ít chè đậu đỏ thì ngon biết mấy."

Người Tô Lăng thích ăn ngọt, cháo trắng làm nền, bên trên rưới thêm một lớp chè đậu đỏ ninh nhừ đặc sánh, hương vị sẽ rất đậm đà.

Hồi mới từ Hải Châu chuyển đến Tô Lăng, Ngộ Từ không quen với thói quen ăn uống bữa nào cũng không thể thiếu đường. Bà cụ trong nhà đành dặn dò nhà bếp giảm bớt đường trong tất cả các món ăn.

Lâu dần thành quen, bây giờ nếu nấu nhạt đi cô lại thấy thiêu thiếu thứ gì đó.

Phó Tắc Dịch nghe vậy khẽ cong môi: "Hải Châu không chuộng đồ ngọt."

Cô cười đáp: "Cháu biết mà."

Ăn cháo xong, Ngộ Từ rửa sạch hộp giữ nhiệt, định đem trả cho bà chủ nhưng lại sợ giờ này người ta đã đi nghỉ nên đành thôi, định bụng sáng mai sẽ đi trả.

Chiếc đồng hồ trên tường kêu "tích tắc" trôi đi, đã sắp đến nửa đêm.

Vừa nãy Phó Tắc Dịch ra ban công nghe điện thoại, lúc này vừa cúp máy, mở cửa bước vào.

Sau đó anh nhìn thấy Ngộ Từ đang đứng ngẩn ngơ giữa lối đi và chiếc giường.

Ánh mắt anh dừng lại trên mặt cô một lát, sau đó quét một vòng quanh phòng.

Không gian cũng coi là rộng rãi, nhưng chỗ để ngả lưng chỉ có đúng một chiếc giường và một chiếc sofa.

Anh lập tức hiểu cô đang băn khoăn điều gì.

Bước từ ban công vào phòng, anh nhìn cô nói: "Cháu ngủ đi, chẳng phải sáng mai còn có tiết sao, nghỉ ngơi sớm đi."

Ngộ Từ khựng lại, nhìn chiếc giường duy nhất, mím môi, quay người lấy từ trong tủ ra chiếc chăn dự phòng rồi đi về phía ghế sofa.

Phó Tắc Dịch liếc nhìn ghế sofa, chậm rãi bước tới, ngay trước khi cô định đặt chăn xuống anh đã ngồi xuống trước.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!