Bữa tối Phó Tắc Dịch không ăn mấy.
Hải Châu gần biển, món ăn cũng chủ yếu là hải sản, Ngộ Từ lật menu hồi lâu, gọi mấy món có vẻ hợp khẩu vị Phó Tắc Dịch nhưng anh vẫn không đụng đũa bao nhiêu.
Cô ngẩng đầu mấy lần, đều thấy anh day ấn đường với vẻ mệt mỏi rõ rệt.
Hình như gần đây anh nghỉ ngơi không tốt lắm, hầu như lúc cô ngủ, đèn phòng anh vẫn sáng.
Thực ra cô cũng không đói lắm, chỉ là muốn cùng anh ăn một bữa cơm.
Bây giờ xem ra, thà rằng vừa nãy để anh về nghỉ ngơi sớm còn hơn.
Nhìn những món ăn trên bàn hầu như chưa vơi đi chút nào, cô lí nhí nói: "Chú út, cháu no rồi."
Phó Tắc Dịch nghe vậy liếc nhìn đĩa thức ăn, lông mày hơi nhướn lên, có chút nghi hoặc, "No rồi?"
Cô mím môi, gật đầu.
Phó Tắc Dịch gật đầu, gọi phục vụ thanh toán.
Ngộ Từ xin hộp mang về, thức ăn chưa ăn hết, cũng không thể lãng phí.
Mấy nhân viên phục vụ đến giúp đóng gói, xong xuôi còn nhắc nhở: "Hai vị có thể ngồi thêm một lát rồi hãy đi, bên ngoài trời mưa rồi."
Ngộ Từ nghe vậy ngẩn người, vội vàng vén tấm rèm cửa bên cạnh lên.
Bên ngoài gió mưa tơi bời, cây cối ven đường rung lắc dữ dội trong màn mưa hỗn độn, bầu trời như bị xé toạc một lỗ hổng, nước trời trút xuống xối xả như thác đổ.
Nhà hàng cách âm tốt quá, hoàn toàn không nghe thấy gì.
Do dự một lát, cô quay đầu nhìn người đối diện.
Phó Tắc Dịch cũng đang nghiêng đầu nhìn theo tấm rèm cô vén lên ra ngoài cửa sổ, cả người hơi khựng lại, nhíu mày, không biết đang suy tính điều gì.
"Chú út…" Ngộ Từ gọi anh một tiếng, "Chúng ta đợi thêm lát nữa nhé?"
Phó Tắc Dịch thu hồi tầm mắt từ ngoài cửa sổ, nhìn cô một lát rồi vẫn đứng dậy, "Đưa cháu về trường trước đã."
Khu vực này cách khu đại học không gần, đợi thêm lát nữa về có khi phải đến nửa đêm.
"Dạ." Ngộ Từ đáp, xách túi đồ ăn đi theo sau anh ra ngoài.
Nhưng xuống đến tầng một mới phát hiện mưa thực sự rất lớn, cống thoát nước bên đường không kịp thoát, nước đọng đã tràn lên bậc thềm.
Gió lốc gào thét, rất nhiều cửa hàng đã đóng cửa.
Nếu mưa cứ tiếp tục thế này, e là lát nữa thành phố sẽ thông báo cắt điện.
Vừa nghĩ đến đây, điện thoại của Ngộ Từ bỗng "tinh" một tiếng, cô vội vàng cầm lên xem.
Là một thông báo cảnh báo thiên tai của thành phố Hải Châu.
Giao thông vận tải trong thành phố tạm ngừng, việc cung cấp điện cũng sẽ tạm ngừng sau nửa tiếng nữa.
Nhìn thông báo này, Ngộ Từ khựng lại giây lát rồi lại ngẩng đầu nhìn trời bên ngoài.
Có vẻ như mưa sẽ không tạnh ngay được.
Sau đó từ từ quay đầu nhìn người bên cạnh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!