Khóa vàng của Phó Tắc Dịch, Ngộ Từ chưa từng thấy qua.
Tuy nói tập tục của con cháu nhà họ Phó là nam vàng nữ ngọc, sau khi kết hôn mới được rời thân, nhưng trong ký ức của cô, hình như Phó Tắc Dịch chưa bao giờ đeo khóa vàng trên người.
Nhưng hàng năm cứ đến tháng sinh nhật của anh, bà cụ đều sẽ đến chùa Lan Nhược ở một thời gian, tụng kinh cầu phúc.
Ngộ Từ cũng từng đi cùng vài lần, ngoài chuỗi tràng hạt mười tám hạt thường thấy, bà cụ còn mang theo một sợi dây đỏ chỉ thắt hai hạt bồ đề.
Đó là dây treo khóa vàng của Phó Tắc Dịch.
Và hai hạt bồ đề đó là sau khi anh lên tám tuổi mới được thêm vào.
Hai chữ "Trường sinh", là sự mong mỏi cũng là lời chúc phúc.
Và sợi dây đỏ đó, hiện giờ đang thắt trên miếng ngọc bình an của cô.
Ngộ Từ ngẩn ngơ một lúc.
Ngọc bình an nằm trong lòng bàn tay cô, bóng loáng nhuận sắc. Vài giây sau, cô bỗng từ ban công bước ra, cầm điện thoại, vớ lấy một chiếc áo khoác rồi lao ra khỏi cửa ký túc xá.
Mấy cô bạn cùng phòng tập múa xong trở về, thấy cô vội vã đi ra ngoài liền cất tiếng gọi.
"Ngộ Từ, cậu đi đâu đấy?"
"Dự báo thời tiết nói lát nữa có mưa to, cậu mang theo ô đi!"
Tiếng nói vang vọng ngoài hành lang, người thì đã chạy xuống lầu.
***
Thẩm Mân đến tối khi tới Dụ Viên mới phát hiện Phó Tắc Dịch không có ở đó.
Hôm nay vốn có tiệc rượu, anh ta đến đón người đúng giờ.
Bác Thân đang định khóa cổng vườn, thấy anh ta bước xuống xe thì ngẩn người một lúc, hỏi: "Trợ lý Thẩm, cậu Tắc Dịch chưa về sao?"
Thẩm Mân bị hỏi đến ngớ người, mãi mới hỏi lại: "Phó tổng không ở nhà sao ạ?"
Lúc này bác Thân cũng hoang mang, "Sáng nay cậu ấy ra ngoài rồi mà?"
Hai người đối chiếu lại mới phát hiện có gì đó không đúng.
Thẩm Mân vội vàng gọi điện cho Phó Tắc Dịch.
Phó Tắc Dịch vừa rời khỏi Học viện Nghệ thuật Hải Châu, điện thoại reo lên, anh nhìn màn hình, tìm một đoạn đường được phép đỗ xe, dừng hẳn rồi mới nghe máy.
"Thẩm Mân, sao thế?"
Nghe thấy tiếng trả lời, Thẩm Mân mới thở phào nhẹ nhõm, "Tối nay có tiệc rượu, anh… đang ở đâu vậy ạ?"
Nghe vậy đầu dây bên kia im lặng vài giây rồi truyền đến một tiếng: "Xin lỗi, tôi quên mất, cậu về trước đi, lát nữa tôi sẽ tự giải thích tình hình với Phùng tổng."
Thẩm Mân khựng lại vài giây, đáp: "Vâng."
Đang định cúp máy, Phó Tắc Dịch bỗng hỏi thêm: "Lần trước đến Hải Châu công tác, cậu đặt khách sạn nào?"
Thẩm Mân nghe vậy sững lại một chút, lúc này mới nhận ra, "Anh đi Hải Châu ạ?"
Câu nói này khiến bác Thân đứng bên cạnh cũng kinh ngạc đôi chút.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!