Hành trình đi được một nửa, gặp trạm dừng chân.
Vừa hay cũng đến giờ cơm, Ngộ Từ muốn nửa chặng sau để cô lái, bèn nói muốn vào trạm dừng chân ăn cơm.
Trạm dừng chân ở khu vực miền Nam đa phần đều sầm uất, giống như những trung tâm thương mại lớn.
Chọn một quán ăn Trung Quốc ăn trưa xong, đi ra ngoài lại tùy tiện đi dạo một chút, đi ngang qua một cửa hàng bán đồ trang trí, Ngộ Từ liếc nhìn quầy trưng bày ở cửa, sau đó bị một chiếc móc treo hình heo con thu hút sự chú ý.
Dây treo bằng cao su màu vàng ngỗng, bên dưới treo một chú heo con màu hồng phấn, bên cạnh còn có một tấm thẻ nhỏ — "Bình an vui vẻ, vạn sự như ý".
Vẫn là kiểu phông chữ tròn trịa đáng yêu.
Phó Tắc Dịch cũng nhìn theo tầm mắt của cô, thấy chiếc móc treo nhỏ đó.
Bỗng nhớ lại cái sticker cô gửi cho anh tối hôm đó, cũng là một chú heo con.
Dường như cô rất thích những thứ đáng yêu như vậy.
"Muốn mua không?"
"Chú út, cái này đẹp không?"
Anh vừa mở lời hỏi, Ngộ Từ đã bỗng nhiên cầm chiếc móc treo quay người lại.
Cánh tay giơ lên hơi cao, ngang bằng trán, đôi mắt ánh lên ý cười, lấp lánh nhìn anh.
Anh khựng lại, nhẹ nhàng gật đầu.
Ngộ Từ cong miệng cười tươi, cầm móc treo đi đến quầy thu ngân trả tiền.
Ngộ Từ lên xe trước, Phó Tắc Dịch đi nghe điện thoại.
Lấy chiếc móc treo hình heo con ra khỏi túi, cô nhìn ngó xung quanh, vốn định treo vào chìa khóa xe của anh.
Nhưng nghĩ lại, bình thường nếu anh lấy chìa khóa ra, bên trên lại lủng lẳng một con heo hồng phấn thì có vẻ hơi không hợp với khí chất của anh lắm, thế là đành bỏ ý định.
Ngước mắt nhìn gương chiếu hậu trong xe, cân nhắc một lúc, cảm thấy đây là chỗ tốt.
Cô nhìn trái nhìn phải rồi tìm một chỗ rồi treo lên.
Xe của Phó Tắc Dịch cũng giống như con người anh, dòng xe quy chuẩn chững chạc, nội thất cũng đơn giản sang trọng, tự nhiên treo lên một thứ đồ nhỏ xinh thế này, nói thật là có chút lệch tông, nhưng lại mang đến cảm giác dễ thương một cách kỳ lạ.
Ngộ Từ cười chọt chọt vào bụng con heo nhỏ, sau đó lật tấm thẻ in dòng chữ "Bình an vui vẻ, vạn sự như ý" ra phía trước.
Một lát sau, Phó Tắc Dịch quay lại.
Anh vẫn chưa gọi điện xong, tay cầm điện thoại đi tới gõ cửa kính xe.
Ngộ Từ vẫn đang ngắm nghía chú heo con vừa treo lên, nghe tiếng bèn quay đầu nhìn lại.
Vừa hạ kính xe xuống, Phó Tắc Dịch đã bất ngờ đưa tay kia vào trong, trên tay còn cầm một chiếc bình giữ nhiệt.
Vừa mới mua.
Thân bình màu trắng tinh in rất nhiều hình thỏ con bằng màu hồng, trên nắp còn dựng đứng một đôi tai thỏ.
Ngộ Từ ngẩn người nhìn chiếc bình vài giây mới đưa tay đón lấy.
Phó Tắc Dịch nhìn cô một cái rồi lại cầm điện thoại đi ra xa một chút.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!