Hành trình đi được một nửa thì Ngộ Từ lại nhận được tin nhắn từ hãng hàng không. Thời tiết ở Hải Châu xấu, chuyến bay đã bị hủy bỏ.
Cô thoát ra kiểm tra vé tàu cao tốc, những chuyến có giờ khởi hành gần nhất đều đã hết vé.
Thời gian này đang là mùa du lịch cao điểm ở Hải Châu, lướt xuống dưới một hồi cũng chỉ còn toàn vé đứng.
Từ Tô Lăng đến Hải Châu mất gần ba tiếng rưỡi đi tàu, đứng suốt quãng đường đó chắc đôi chân gãy mất.
Cô reload lại vài lần, bỗng nhiên nhìn thấy có một vé hạng hai sót lại của chuyến sắp khởi hành. Ngón tay vừa định ấn vào đặt mua thì chiếc xe bỗng tấp vào ngay cạnh dải cây xanh sát lề đường rồi dừng lại.
Cô ngẩn người, ngẩng đầu hỏi: "Sao vậy chú Dương?"
Chú Dương nghe vậy, nhìn chiếc xe phía trước cũng đang từ từ dừng lại ven đường, cười đáp: "Tắc Dịch nói có đồ muốn đưa cho cháu, bảo chúng ta đợi một lát."
Ngộ Từ khựng lại, cũng nhìn theo về phía chiếc xe phía trước, đúng là chiếc xe Phó Tắc Dịch thường dùng.
Ngay khi cô còn đang ngơ ngác, cửa ghế lái xe phía trước mở ra, Phó Tắc Dịch nghiêng người bước xuống rồi đi thẳng về phía bên này.
Chú Dương mở cửa xuống xe, hai người đứng ở đầu xe trao đổi vài câu, sau đó anh thong thả bước tới, gõ nhẹ khớp ngón tay lên cửa kính xe.
Ngộ Từ vẫn còn đang ngẩn ngơ, ngẩng đầu lên nhìn anh với vẻ mặt mờ mịt một lúc lâu.
Lớp phim cách nhiệt màu đen nhạt ngăn cách giữa hai người một khoảng mờ ảo.
Anh cũng cụp mắt nhìn cô rồi mấp máy môi.
Xe cách âm tốt, Ngộ Từ không nghe rõ nhưng lại đọc được khẩu hình của anh: "Hạ cửa kính."
Lúc này cô mới giật mình nhận ra, vội vàng hạ kính xe xuống.
"Chú út…"
"Ngọc bình an."
Cô vừa định mở miệng, anh đã lên tiếng trước, nói rõ mục đích đến đây.
Sau đó anh đưa tay qua, đầu ngón tay kẹp một chiếc túi vải nhỏ thêu chỉ vàng.
Ngộ Từ vốn tưởng việc làm lại dây đeo sẽ mất chút thời gian nên cũng không giục, định bụng sau này làm xong nhờ bác Thân gửi chuyển phát nhanh đến Hải Châu là được.
Không ngờ tốc độ lại nhanh hơn cô tưởng tượng.
Cô khựng lại một chút, đưa tay đón lấy, cụp mắt nhìn. Bên trong đựng mặt ngọc, cảm giác chiếc túi vải dày dặn, nhưng hình như nặng hơn so với lúc cô đeo trước kia.
Cô cũng không nghĩ nhiều, cất ngay vào trong túi xách.
Đến khi ngẩng đầu nhìn người bên ngoài cửa sổ, anh bỗng hỏi: "Mấy giờ bay?"
Anh hỏi như vậy Ngộ Từ mới sực nhớ ra, vội vàng cầm điện thoại lên.
Tấm vé tàu cao tốc duy nhất vừa nãy cũng đã hiện chữ "Hết vé".
"Không đi được nữa rồi." Cô ủ rũ thở dài, thuận miệng bĩu môi đầy tủi thân, "Hải Châu thời tiết xấu, chuyến bay bị hủy rồi."
Thế là cô đành chấp nhận số phận, lướt tiếp xuống dưới.
Vé đứng thì vé đứng vậy, tiết học chiều nay là môn tự chọn, còn có thể nhờ Đồ Manh Manh xin nghỉ giúp, nhưng tiết hình thể sáng mai tuyệt đối không thể vắng mặt. Giáo viên đứng lớp là "diệt tuyệt sư thái" nổi tiếng trong khoa, đứng ba tiếng đồng hồ là chuyện nhỏ, nhưng thi trượt môn thì coi như xong đời.
Phó Tắc Dịch đứng bên ngoài cửa xe, nhìn cô gái đang cúi đầu hí hoáy bên trong, "Vậy cháu định đi bằng cách nào?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!