Chương 10: (Vô Đề)

Lịch trình ngày mai của Ngộ Từ là về Hải Châu.

Lúc dùng bữa tối không biết có phải bà cụ cố ý hay không, nói là trong người không khỏe nên không ra sảnh chính ăn cơm.

Phó Tắc Dịch có việc công, cũng không đi.

Lúc bác Thân đến Trú Nguyệt Các gọi, còn đặc biệt nhắc một câu: "Bà cụ và cậu Tắc Dịch hôm nay đều không ra sảnh chính dùng bữa, chỉ có cả gia đình dòng thứ thôi."

Ngộ Từ khựng lại, viện cớ nói mình không đói, cũng không đi nữa.

Bác Thân hiểu ý, cười gật đầu đi ra, nhưng một lát sau người giúp việc vẫn mang đồ ăn lên.

Trước khi đi ngủ, Ngộ Từ theo lệ thường sang Tây Viên trò chuyện với bà cụ.

Mai phải đi rồi, tối nay bèn ở lại lâu hơn chút.

Trước khi ngủ không nên uống trà, dì Tần hâm một ấm bạch cúc bồ đề, cửa sổ nhỏ trên gác mở, sắc đêm ngoài lầu như nước.

Ngộ Từ đang chăm chú rót trà, bà cụ nhìn cô hồi lâu, hỏi: "Hôm nay cháu lại cãi nhau với con bé Minh Hinh à?"

Động tác đặt chén trà khựng lại, không cần đoán cũng biết Tô Minh Hinh lại mang chuyện này đến trước mặt bà cụ để xin thương hại.

Tô Minh Hinh này tuy bình thường nói chuyện với cô cay nghiệt nhưng trước mặt người lớn lại rất biết cách lấy lòng.

Không vụng miệng như cô.

Thấy cô không nói gì, bà cụ thở dài một tiếng, quay đầu nhìn sắc đêm tĩnh mịch ngoài cửa sổ.

Bỗng nhiên lẩm bẩm một câu: "Bà đã là người gần đất xa trời, sớm muộn gì cũng phải đi gặp ông cố cháu để báo cáo. Từ ngày đầu tiên bà gả vào đây đã trông coi khu vườn này, nhìn thì thấy nguy nga rực rỡ nhưng cũng phức tạp lắm."

Ngộ Từ nghe vậy sững sờ, trong phòng chỉ thắp vài ngọn đèn lưu ly, ánh sáng mờ ảo, khiến căn phòng càng thêm vẻ cổ kính trang nhã.

Cô gọi khẽ: "Bà cố…"

Từ mười bốn tuổi đến mười tám tuổi, cô sống ở Dụ Viên bốn năm, nhưng chưa một lần nghe bà cụ nhắc đến chuyện nhà họ Phó.

Bà cụ thu hồi tầm mắt từ ngoài cửa sổ, cách ánh nến lưu ly chập chờn nhìn cô, ánh mắt hiền từ thường ngày phủ lên một tầng cảm xúc xao động.

"Trước kia bà cứ nghĩ, nếu chú út cháu kết hôn, ngày nào đó bà đi thật rồi, nó cũng không đến nỗi cô độc một mình, ít nhất có người ở nhà đợi nó. Con người ta suy cho cùng vẫn phải có chỗ ký thác ở thế gian này mới có thể đi được đường dài."

Ngộ Từ ngẩn người.

Cô mơ hồ đoán được bà cụ muốn nói gì.

Gió ngoài cửa sổ mang theo hương cỏ cây ngày xuân từ từ thổi vào phòng.

Bà cụ im lặng một lát, nhìn cuốn kinh Phật chưa chép xong trên chiếc bàn nhỏ bên cạnh.

Trầm giọng nói: "Nhà họ Phó không giống như nhà họ Ngộ các cháu, gia phong thuần lương. Một mình Tắc Dịch không dễ dàng gì."

Dứt lời, mu bàn tay Ngộ Từ bỗng nhiên bị vỗ nhẹ hai cái, cô ngơ ngác nhìn sang.

Bà cụ vẫn vẻ mặt hiền từ, chỉ là ánh mắt đã ngân ngấn nước, "Đừng để nó một mình."

Ngọn đèn cũ kỹ, ánh sáng lắc lư, tim Ngộ Từ bỗng như bị kim châm một cái, vành mắt hơi đỏ lên, trước tiên đáp: "Bà sẽ sống lâu trăm tuổi mà."

Sau đó nắm chặt tay bà cụ, "Chỉ cần Dụ Viên còn ở đây, chỉ cần nhà họ Ngộ còn, chú út sẽ mãi mãi không phải một mình."

Lúc về đến Nam Viên, đêm đã khuya.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!