Công việc cuối năm vô cùng bận rộn, Lâm Cảnh đi công tác bên ngoài hơn một tuần lễ nay.
Họp hành liên miên không dứt, công việc cũng làm không xuể.
Có trời mới biết anh nhớ Lục Chẩm Tuyết bao nhiêu.
Cuộc họp vào buổi sáng hôm nay, Lâm Cảnh rõ ràng hơi thất thần.
Hai tiếng đồng hồ, anh cầm điện thoại di động lên nhìn ba lần.
Hai tiếng nhìn điện thoại ba lần không có là gì so với người bình thường cả, nhưng đối với Lâm Cảnh mà nói, nhất là khi đang ở trong cuộc họp thế này, quả thật là lần đầu tiên.
Ngay cả các nhân viên cấp dưới cũng nhìn ra được ông chủ của mình hôm nay có tâm sự.
Có lẽ là vì hôm nay Lâm tổng có tâm sự, không có tâm trạng làm gì, họp xong, anh chỉ tổng kết đơn giản lại một lần, ngay cả nhắc nhở bọn họ cũng lười, vừa tổng kết xong thì trực tiếp cho tan họp.
Đi ra khỏi phòng họp, Lâm Cảnh lập tức đi thẳng về phòng làm việc xử lí văn kiện.
Trong chốc lát, trợ lí Tiểu Dương ôm thêm mấy phần văn kiện đến, đưa cho Lâm Cảnh kiểm duyệt.
Lâm Cảnh lật xem sơ qua vài tờ, không ngẩng đầu, nói: "Để lại đây đi, tôi xem xong sẽ gọi cậu."
"Được."
Trợ lí Tiểu Dương đáp lời, trước khi đi ra ngoài còn không quên nói với Lâm Cảnh một câu: "Lâm tổng, sinh nhật vui vẻ."
Hôm nay đúng là ngày sinh nhật Lâm Cảnh.
Anh ừ một tiếng, lúc này mới ngẩng đầu nhìn về phía trợ lí Tiểu Dương, "Cảm ơn."
"Phải rồi."
Trợ lí Tiểu Dương nói, sau đó cẩn thận hỏi anh, "Lâm tổng, hôm nay ngài có sắp xếp gì không? Có cần tôi mua thức ăn giúp ngài không?"
Lâm Cảnh lại cúi đầu tiếp tục lật xem văn kiện, nói: "Không cần.
Tối nay tôi làm thêm giờ."
"Được."
Trợ lí Tiểu Dương nghe vậy, cũng không tiếp tục hỏi anh nữa, anh ta nói với Lâm Cảnh một tiếng, sau đó im lặng lui ra ngoài.
Sau khi trợ lí Tiểu Dương đi ra ngoài, Lâm Cảnh lại chuyên tâm nghiêm túc làm việc thêm khoảng hai tiếng, thời điểm chuẩn bị ăn cơm trưa và nghỉ ngơi, anh mới cầm điện thoại lên xem.
Trên màn hình vẫn không có động tĩnh gì.
Anh hừ một tiếng, không nhịn được, thế là quyết định gọi một cuộc điện thoại cho Lục Chẩm Tuyết.
Ai ngờ đâu Lục Chẩm Tuyết lại từ chối nhận, nhanh chóng gửi một tin nhắn Wechat đến cho anh, "Bây giờ em hơi bận một chút, một lát nữa sẽ gọi lại cho anh nha."
Gửi tin nhắn đi, sau đó còn gửi thêm mấy cái biểu cảm hôn hôn.
Lâm Cảnh bị chuỗi biểu cảm hôn hôn liên tiếp của Lục Chẩm Tuyết chọc cười, anh trả lời: "Ừ."
Lại dặn dò cô, "Nhớ ăn cơm trưa."
Lục Chẩm Tuyết: "Vâng vâng.
Một hồi em đi ăn ngay."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!