Chương 54: (Vô Đề)

Hôn lễ của Lục Chẩm Tuyết và Lâm Cảnh được định vào ngày mồng tám tháng ba năm sau.

Ngày này là ngày lành tháng tốt đã được người lớn hai bên gia đình họp mặt xem lịch âm và chọn ra, tỉ mỉ xem những ngày tốt, cuối cùng mới quyết định chọn ngày đó.

Thời điểm Lâm Cảnh về nhà nói với Lục Chẩm Tuyết, cô đang cuộn mình trên ghế sofa đọc sách, nghe vậy thì ồ một tiếng, ngẩng đầu lên nói: "Nhanh như vậy à?"

Lâm Cảnh vốn đang ngồi trước ghế sofa, đang bưng cốc uống nước, nghe Lục Chẩm Tuyết bảo mau, cũng bị cô chọc cười, anh đặt cốc nước xuống, nghiêng người ôm lấy Lục Chẩm Tuyết, cúi xuống hôn nhẹ lên đôi môi anh đào của cô, "Nhanh chỗ nào? Anh còn sợ chậm."

Lục Chẩm Tuyết cười ha ha, "Nhanh mà anh.

Bây giờ cũng đã là tháng mười một rồi."

Cô giơ tay lên ôm Lâm Cảnh, nhìn anh, không nhịn được cười, nói: "Anh gấp cái gì vậy, em cũng sẽ không chạy mất mà."

Lâm Cảnh cười, giơ tay lên bóp bóp khuôn mặt nhỏ nhắn của Lục Chẩm Tuyết, nói: "Nói chuyện chính đi.

Ngày mai chúng ta đi lãnh chứng trước."

Lục Chẩm Tuyết quay đầu đi, bật cười, nói: "Phải làm sao đây? Sổ hộ khẩu của em vốn không để ở đây."

Lâm Cảnh cười, cánh tay xuyên qua hai chân cô, bế ngang cả người cô lên, đứng dậy đi vào trong phòng ngủ, nói: "Mấy ngày trước về thành phố Giang, anh hỏi dì rồi."

Lục Chẩm Tuyết hơi sững sốt, hai mắt mở to, "Mẹ em đưa sổ hộ khẩu cho anh mà cũng không thèm nói với em một tiếng."

Lâm Cảnh cười, tâm trạng rất sảng khoái.

Sáng sớm ngày hôm sau, Lục Chẩm Tuyết bị Lâm Cảnh kéo ra khỏi chăn ấm, cô vẫn còn rất buồn ngủ, nhưng vẫn bị Lâm Cảnh ôm đi vào phòng tắm rửa mặt, cô ôm cổ anh, mặt dán vào lồng ngực anh, mắt nhắm chặt, mơ màng nói: "Mấy giờ rồi ạ, em mệt quá đi mất."

Lâm Cảnh cười nói: "Sáu giờ năm mươi rồi.

Rửa mặt xong sẽ không mệt nữa."

Anh ôm Lục Chẩm Tuyết đi vào trong phòng tắm, thuận tay lấy một chiếc khăn tắm lót lên bồn rửa mặt, sau đó mới để Lục Chẩm Tuyết ngồi lên đó.

Sau đó anh nặn kem đánh răng lên bàn chải điện giúp Lục Chẩm Tuyết, lại thấm ướt khăn lông, lau mặt cho cô.

Lục Chẩm Tuyết ngoan ngoãn để mặc Lâm Cảnh lau mặt giúp mình, cô vừa đánh răng vừa nói: "Còn sớm như vậy, cục dân chính vẫn chưa làm đâu."

Lâm Cảnh cười nói: "Đưa em ra ngoài ăn bữa sáng trước đã, ăn xong rồi đến đó là được."

Lục Chẩm Tuyết rửa mặt xong, quả nhiên đã tỉnh táo hơn.

Trên thực tế, thức dậy vào lúc sáu giờ năm mươi vẫn không tính là quá sớm, dù sao sau khi cô rửa mắt, buộc tóc, trang điểm và thay quần áo cũng đã mất thêm nửa tiếng.

Trước khi ra ngoài cô vẫn đứng trước gương ngắm nghía bản thân cả buổi trời.

Hai tay Lâm Cảnh đặt trong túi quần, anh dựa người lên cửa ra vào phòng quần áo nhìn cô, khóe môi hơi nhếch lộ ra ý cười.

Lục Chẩm Tuyết soi gương, vừa nhìn vừa ngầng đầu lên hỏi Lâm Cảnh, "Em xinh đẹp không?"

Lâm Cảnh cười, sự cưng chiều và ý cười trong ánh mắt anh khi nhìn Lục Chẩm Tuyết không thể che giấu được, anh gật đầu, ừ một tiếng, "Rất xinh đẹp."

Anh vừa cười nói, vừa đi vào kéo Lục Chẩm Tuyết đi ra ngoài, "Đã rất xinh đẹp rồi, chúng ta mà chưa bắt đầu đi là sẽ bị chậm trễ."

Lục Chẩm Tuyết không nhịn được cười, thuận thế ôm lấy cánh tay Lâm Cảnh, nói: "Có sao đâu, hôm nay chúng ta chắc chắn sẽ đăng ký đầu tiên."

Sự thật chứng minh, mặc dù Lục Chẩm Tuyết cảm thấy cô và Lâm Cảnh đã đi rất sớm rồi nhưng kết quả lúc hai người lái xe đến đó, trước mặt đã có mấy cặp đôi đứng xếp hàng chờ để lãnh chứng rồi.

Lục Chẩm Tuyết ồ một tiếng, "Hôm nay là ngày lành tháng tốt gì à?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!