Chương 53: (Vô Đề)

Thời tiết vào khoảng thời gian trước quá nóng, Lục Chẩm Tuyết lại sợ nắng nóng, nên đã ở nhà không ra khỏi cửa nửa bước đã rất lâu rồi.

Khi nghe Lâm Cảnh nói cuối tuần này sẽ đưa cô ra ngoài chơi, cô hưng phấn đễn nỗi buổi tối hôm đó không thể ngủ được.

Lâm Cảnh ngồi dựa lưng lên thành giường, trên người là máy tính xách tay, anh đang xử lí một số công việc, Lục Chẩm Tuyết nằm trên giường hào hứng lăn qua lăn lại, hỏi Lâm Cảnh ngày mai mấy giờ sẽ xuất phát, họ đi đến nơi nào, trong núi có lạnh hay không, có được mặc váy hay không? Lâm Cảnh không nhịn được cười, đưa tay kéo Lục Chẩm Tuyết đang lăn lộn trên giường vào lòng mình, cúi đầu hôn cô, giọng nói hơi khàn, trầm thấp, "Lộn xộn gì thế."

Lục Chẩm Tuyết nháy mắt mấy cái, nhìn Lâm Cảnh, nghiêm túc nói: "Em không có lộn xộn nha."

Lâm Cảnh giơ tay vỗ nhẹ vào mông Lục Chẩm Tuyết, "Em cứ lăn lộn trên giường như vậy, ảnh hưởng anh làm việc."

Lục Chẩm Tuyết đang mặc một bộ đầm ngủ, lặn lộn qua lại trên chiếc chăn tơ lụa, chăn tơ lụa lại có màu tối, khi so với phần da thịt lộ ra ngoài của Lục Chẩm Tuyết thì làn da cô trắng trẻo như tuyết, đặc biệt là đôi chân thon dài trắng nõn lúc ẩn lúc hiện trước mắt Lâm Cảnh, anh có thể an tâm làm việc mới là chuyện lạ.

Lục Chẩm Tuyết ồ một tiếng, cô quay đầu mỉm cười nhìn anh, e thẹn nói: "Ôi chao, vậy em ra phòng khách ngồi, chờ anh làm xong việc rồi em quay lại."

Vừa dứt lời, cô lập tức cầm điện thoại lên, thật sự muốn đi ra bên ngoài chờ anh.

Kết quả còn chưa kịp đứng dậy, đã bị Lâm Cảnh kéo ngược về giường, giây tiếp theo, anh xoay người đặt cô phía bên dưới thân mình, không nói lời nào đã cúi xuống hôn cô.

Hai cánh tay Lục Chẩm Tuyết chủ động ôm cổ Lâm Cảnh, môi đang bị anh ngậm mút nên nói chuyện không được rõ ràng, "Không phải anh nói muốn làm việc ạ…."

Lâm Cảnh nói: "Ngày mai tính sau."

Lục Chẩm Tuyết được hôn, lâu đến mức toàn thân như nhũn cả ra, nhỏ giọng nói: "Nếu không hay là anh cứ xử lí xong hết công việc đi."

Lâm Cảnh hôn vào bên tai cô, giọng nói càng trầm khàn hơn nữa, "Em tập trung chút nào."

Khi đang nói chuyện, bàn tay nóng bỏng của anh đã thăm dò đi vào trong váy của Lục Chẩm Tuyết, thân thể cô run nhẹ lên, ôm chặt Lâm Cảnh theo bản năng, không nói ra được lời gì.

Tối nay, cuối cùng Lục Chẩm Tuyết vẫn không biết chuyện đó đã kết thúc khi nào, cô mệt mỏi nên sau khi kết thúc lập tức ngủ say.

Chỉ loáng thoáng cảm giác được Lâm Cảnh bế cô đi tắm, đi ra ngoài mặc quần áo ngủ khác giúp cô, sau đó mới ôm cô đi ngủ.

Buổi sáng ngày hôm sau, không biết là mấy giờ, Lục Chẩm Tuyết đang ngủ mơ màng thì bị nụ hôn của Lâm Cảnh đánh thức, cô lim dim chớp đôi mắt vẫn đang buồn ngủ không chịu nổi, giọng nói hơi khàn khàn, nghe thật đáng yêu, "Mấy giờ rồi anh?"

Lâm Cảnh mặc áo sơ mi trắng, ngồi ở mép giường, cánh tay chống đở bên cạnh Lục Chẩm Tuyết, cúi người nhìn cô, thấy dáng vẻ ngái ngủ đáng yêu của cô, anh không nhịn được cười, cúi đầu hôn lên gò má và môi cô, sau đó mới thấp giọng nói: "Bảy giờ rưỡi.

Anh đến công ty, một hồi em nhớ phải dậy ăn sáng đó."

Vào lúc này, cuối cùng Lục Chẩm Tuyết cũng đã tỉnh táo lại hơn đôi chút, cô mở to mắt ra, nhìn Lâm Cảnh, ngoan ngoãn gật đầu, tay cũng cầm lấy tay anh theo bản năng, nhỏ giọng hỏi: "Vậy buổi chiều mấy giờ anh mới về nhà ạ?"

Lâm Cảnh nói: "Hôm nay hơi nhiều việc, có thể sẽ về muộn một chút."

Anh giơ tay nhéo nhẹ lên khuôn mặt nhỏ nhắn của Lục Chẩm Tuyết, cười nói: "Ngoan ngoãn chờ anh về."

Lục Chẩm Tuyết gật đầu đáp: "Được ạ."

Lâm Cảnh cười, lại cúi người hôn lên trán Lục Chẩm Tuyết thêm một cái nữa, mới nói: "Anh đi nhé."

Sau khi Lâm Cảnh ra ngoài chuẩn bị đến công ty, Lục Chẩm Tuyết vốn định sẽ nhắm mắt ngủ thêm một lúc nữa, nhưng có lẽ do tối hôm qua ngủ quá muốn, cô rất mệt, lúc tỉnh dậy lần nữa cũng đã mười một giờ sáng rồi.

Cô lần mò tìm điện thoại để xem giờ, vào khoảng hơn chín giờ sáng nay, Lâm Cảnh đã gọi điện thoại cho cô, đoán chừng là muốn gọi cô dậy ăn bữa sáng.

Cô cảm thấy hơi chột dạ, vội vội vàng vàng tung chăn leo xuống giường, mang dép đi vào trong phòng tắm rửa mặt làm vệ sinh cá nhân.

Sau khi rửa mặt xong, cô đi ra khỏi phòng ngủ, xuống phòng bếp tìm bữa ăn sáng Lâm Cảnh đã chuẩn bị cho mình.

Sáng sớm hôm nay, Lâm Cảnh đã nấu cháo bát bảo cho cô, trong hộp giữ nhiệt còn có sủi cảo trứng và bánh sandwich.

Mặc dù đã được để trong hộp giữ nhiệt, nhưng thời gian đã trôi qua quá lâu rồi, thời điểm bây giờ cũng đã nguội đi mất.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!