Chương 48: (Vô Đề)

Lục Chẩm Tuyết hoàn toàn không ngờ rằng Lâm Cảnh sẽ đột nhiên trở lại như vậy, Lâm Cảnh nắm tay dắt cô ra khỏi ngôi nhà gỗ nhỏ đó, đi đến một khu vực không có ai ở bên ngoài, mới dừng bước chân lại, cô quay đầu khoác vào tay Lâm Cảnh, cười hỏi: "Không phải anh nói cuối tuần này không về sao?"

Lâm Cảnh để Lục Chẩm Tuyết tùy ý khoác cánh tay mình, khóe môi nhếch lên, nhìn cô mỉm cười: "Ừ, không phải có người nhớ anh sắp chịu hết nổi rồi à?"

Lục Chẩm Tuyết cười ha ha, rốt cuộc cũng không kiềm lòng được, bổ nhào vào lồng ngực vững trãi của Lâm Cảnh, vui vẻ giơ tay lên ôm cổ anh, mỉm cười nhìn anh: "Đúng vậy đó, nhớ anh muốn chết.

Rõ ràng anh mới đi có mấy ngày, làm sao lại nhớ anh dữ vậy nè?"

Lâm Cảnh hiếm khi nghe thấy Lục Chẩm Tuyết bày tỏ tình cảm với mình, đáy mắt lộ ra ý cười rõ ràng không thể che giấu được, anh cúi đầu hôn cô, trong giọng nói cũng có ý cười, thấp giọng hỏi: "Nhớ anh bao nhiêu?"

Khóe môi Lục Chẩm Tuyết cong cong, cố nhịn cười: "Anh đoán xem."

Lâm Cảnh cười nhẹ mấy tiếng, không hỏi lại cô nữa, đôi môi ấm áp hôn Lục Chẩm Tuyết càng sâu hơn.

… Không khí trong núi về đêm rất tốt, Lục Chẩm Tuyết và Lâm Cảnh đã không gặp nhau mấy ngày, hai người cầm tay nhau đi ra ngoài tản bộ dạo chơi một hồi.

Lục Chẩm Tuyết rất vui vẻ, dọc theo đường đi cũng kể rất nhiều chuyện cho anh nghe, về mấy ngày này cô đã làm cái gì, lại nói về chuyện cô mua một chiếc ghế lười để trong nhà, sau này khi có thời gian rãnh rỗi không có việc gì làm, cô có thể nằm ở gần cửa sổ sát đất, vừa đọc sách vừa phơi nắng.

Lại đến nói người nhà Lâm Cảnh, nói rằng mọi người ai cũng đều thân thiện, mọi người luôn giúp đỡ tiếp đãi cô rất tốt.

Lục Chẩm Tuyết lải nhải nói về rất nhiều chuyện vụn vặt trong cuộc sống, Lâm Cảnh nhìn cô, nghe cô nói về những điều nhỏ bé giản đơn trong cuộc sống, sự mệt mỏi trong mấy ngày đi công tác liên tiếp chớp mắt tiêu tan gần hết.

Không biết bắt đầu từ lúc nào, anh chỉ cần nhìn thấy mỗi Lục Chẩm Tuyết, chỉ cần nghe những chuyện vụn vặt nhỏ bé do cô nói, đáy lòng cũng đã cảm thấy hạnh phúc lắm rồi.

Trước đây, anh không cách nào tưởng tượng được, anh sẽ thích một người đến như vậy, thích đến mức mà trong tim, trong mắt đều chỉ có cô, thích đến mức dù phải đi công tác, cũng sẽ vội vàng xử lí hết công việc để trở về gặp cô ngay.

Thích đến mức khi nghe cô lải nhải về đủ thứ chuyện vụn vặt trong cuộc sống, nhưng vẫn cảm thấy mình có thể nghe cả đời.

Anh nhìn Lục Chẩm Tuyết, ý cười nơi đáy mắt càng không thể che giấu được.

Lục Chẩm Tuyết nói cả buổi trời, quay đầu chỉ thấy Lâm Cảnh đang mỉm cười nhìn cô, cô hơi kinh ngạc, lúc sau cũng bật cười, "Anh cười cái gì vậy?"

Lâm Cảnh cười, giơ tay lên xoa nhẹ đầu Lục Chẩm Tuyết, "Cười em ngốc."

Anh cầm tay Lục Chẩm Tuyết, đi về phía trước, "Anh đói rồi, đi ăn cùng với anh đi."

Lục Chẩm Tuyết hỏi: "Ăn cái gì ạ? Bên ngoài chợ chắc sẽ có rất nhiều nơi ăn đêm đó."

"Ừ, đi ra đó xem thử."

Lâm Cảnh dắt Lục Chẩm Tuyết đi ra ngoài chợ.

Bởi vì đây là khu du lịch, nên dù bây giờ đã là mười hai giờ khuya, nhưng vẫn có du khách đang dạo chơi trong chợ, các cửa tiệm ở hai bên đường vẫn còn buôn bán náo nhiệt, đèn đuốc sáng chưng, cực kì đông đúc sôi nổi.

Lâm Cảnh hỏi Lục Chẩm Tuyết, "Em muốn ăn cái gì?"

Lục Chẩm Tuyết nói: "Em không đói bụng mà, buổi tối em ăn hơi nhiều đồ ăn rồi."

Lâm Cảnh nói: "Không được, ăn cùng với anh."

Lục Chẩm Tuyết hơi sững sốt, sau đó không nhịn được bật cười, "Sao anh lại bá đạo như vậy?"

Cô vừa nói vừa quét mắt nhìn bốn phía xung quanh, thấy phía trước có một quán mì trông có vẻ làm ăn khá tốt, cô chỉ tay về hướng đó, nói: "Chúng ta ăn mì đi ạ, hồi chiều lúc em đi ngang qua, nhìn thấy quán kia làm ăn khá tốt, chắc có lẽ sẽ rất ngon đó."

Lâm Cảnh ừ một tiếng, dắt Lục Chẩm Tuyết đi về phía đó.

Thời điểm bây giờ, vẫn còn rất nhiều người đến chợ tìm gì đó để ăn khuya, quán mì này buôn bán rất tốt.

Lục Chẩm Tuyết không muốn ngồi ở bên trong quán, kéo Lâm Cảnh đi đến một chiếc bàn ở bên ngoài ngồi, vừa đi vừa nói: "Chúng ta ngồi bên ngoài này đi anh, không khí tốt như vậy, có thể vừa ăn vừa hóng gió, thuận tiện còn được ngắm phong cảnh nữa."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!