Bởi vì sáng sớm ngày hôm sau sẽ lên đường đi đến khu du lịch nghỉ dưỡng, nên tối hôm qua Lục Chẩm Tuyết không về nhà, ở lại nhà ba mẹ Lâm Cảnh một đêm.
Có lẽ vì Lâm Cảnh không ở bên cạnh, cô lại cảm thấy hơi lạ giường, ngày hôm sau đã tỉnh dậy rất sớm.
Nhưng lúc thức dậy, ngày hôm nay cũng không có gì khác so với mọi ngày, khi cô rửa mặt xong và đi xuống lầu, dì đang bưng sữa bò đã được đun nóng ra bàn ăn, ngẩng đầu lên nhìn thấy Lục Chẩm Tuyết, cười hỏi: "Làm sao còn sớm như vậy đã thức dậy rồi? Có phải tối hôm qua ngủ không ngon không cháu?"
Lục Chẩm Tuyết mỉm cười đáp lại, vừa đi xuống lầu vừa lễ pháp nói: "Cháu ngủ ngon lắm dì."
Cô đi đến trước bàn ăn, "Cháu đến giúp dì nhé."
"Được."
Mẹ Lâm cười đáp một tiếng, đặt sữa bò nóng lên bàn trước, sau đó mới dắt Lục Chẩm Tuyết đi xuống phòng bếp, vừa đi vừa nói: "Chờ lát nữa chúng ta ăn bữa sáng xong, có lẽ sẽ bắt đầu đi lúc chín giờ, đến khu du lịch sẽ khoảng mười một giờ, sửa soạn đồ đạc một lúc trước giờ ăn trưa, đến buổi chiều thì chúng ta có thể ra ngoài đi dạo vòng vòng.
Nơi đó non xanh nước biếc, chắc chắn cháu sẽ thích nó."
Lục Chẩm Tuyết quả thật là rất thích những nơi có phong cảnh thiên nhiên non xanh nước biếc như thế, buổi trưa đến nơi du lịch nghỉ dưỡng, cô vừa xuống xe, đã có thể cảm nhận được không khí tươi mát nơi rừng núi này, ánh sáng mặt trời chói chang đầu hạ chiếu xuống người cô, nhìn thoáng qua một vòng, nơi đâu cũng đều có màu sắc núi non xanh thẳm, trong nháy mắt, cả người như được thanh tĩnh lại không ít.
Quả nhiên là một nơi tốt, thích hợp để nghỉ dưỡng.
Cô không nhịn được, bèn cầm điện thoại chụp mấy tấm hình phong cảnh xung quanh, gửi cho Lâm Cảnh.
Hình vừa mới được gửi đi, mẹ Lâm đã vui vẻ gọi cô, "A Tuyết, đi thôi, chúng ta đến khách sạn trước đã."
"Vâng, cháu đến đây ạ."
Lục Chẩm Tuyết cất điện thoại lại vào trong túi áo, đi về phía mẹ Lâm đang đứng.
Mẹ Lâm hào hứng cầm tay Lục Chẩm Tuyết, quay đầu nói chuyện với chồng mình đang loay hoay đậu xe, "Em với A Tuyết về phòng trước nhé, một hồi xong thì anh đến đó."
Vừa dứt lời, đang chuẩn bị đi vào trong khách sạn, ngờ đâu vừa đi được mấy bước, ngước mắt lên thì nhìn thấy có một chiếc xe quen thuộc chạy về phía họ.
Mẹ Lâm mỉm cười, chờ người trên xe bước xuống, lập tức cời nói: "Hai người đến đúng lúc lắm, bọn chị đang chuẩn bị vào khách sạn dọn dẹp đồ đạc một lúc, sau đó sẽ đi ăn cơm trưa trước."
Người bước xuống chiếc xe vừa chạy đến đó, cũng là người Lục Chẩm Tuyết đã quen biết trước đó, chú thím của Lâm Cảnh ở trang viên rượu nho lần trước.
Đối phương bước xuống xe với tư thái thanh nhã xinh đẹp, cười nói: "Vốn có thể tới sớm hơn một lúc ạ, kết quả thì trên đường đi lại bị kẹt xe một lúc khá lâu."
Mẹ Lâm cười nói: "Không sao cả mà, đến giờ này rất đúng lúc, tụi chị cũng vừa mới đến thôi."
Dứt lời, bà lập tức kéo Lục Chẩm Tuyết lên để giới thiệu: "Giới thiệu với em một chút nhé, đây là A Tuyết."
Thím Lâm không nhịn được cười, nói: "Em đã gặp con bé từ lâu rồi chị ạ."
Bà quay mặt nhìn về phía Lục Chẩm Tuyết, dịu dàng nói: "A Tuyết, đã lâu không gặp, cháu vẫn xinh đẹp như vậy."
Lục Chẩm Tuyết lễ phép mỉm cười, lịch sự đáp: "Cháu chào thím ạ."
Mẹ Lâm hơi kinh ngạc, tò mò hỏi: "Hai người đã gặp nhau lúc nào vậy?"
Thím Lâm cười nói: "Lần trước em tổ chức ngày kỉ niệm kết hôn, lúc ấy, anh chị không kịp bay về tham dự, A Cảnh đã đưa A Tuyết đến chơi."
Mẹ Lâm cười nói: "À là vậy sao."
Nói chuyện mấy câu, mọi người cùng đi vào bên trong khách sạn.
Đây là một khu du lịch nghỉ dưỡng, là một khách sạn trên danh nghĩa của Lâm Cảnh, vô cùng rộng lớn, diện tích xanh hóa rất cao, tương đương với cả diện tích của khách sạn khu du lịch.
Trước đó, mẹ Lâm đã để lại một căn nhà gỗ nhỏ ở phía Nam cho cả nhà, thời điểm đi qua đó, ánh mặt trời đang chiếu rọi xuống khu vực đó, ánh nắng vàng rực rỡ bao phủ cây cối và căn nhà, đẹp vô cùng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!