Chương 46: (Vô Đề)

Ngày hôm sau là ngày cuối tuần, hơn nữa, vừa vào sáng sớm, ánh nắng đã rất rực rỡ.

Hiếm khi Lục Chẩm Tuyết thức dậy sớm, nhìn ánh nắng mặt trời bên ngoài cửa sổ chiếu vào trong phòng, tâm trạng sáng sớm của cô cũng rất tốt.

Cô nghe tiếng nói chuyện điện thoại của Lâm Cảnh ở ngoài ban công, cô xuống giường, đi chân trần đến trước cửa sổ, mở hết rèm cửa sổ ra.

Thời điểm rèm cửa sổ được mở ra, Lâm Cảnh cũng ngẩng đầu lên đúng lúc đó, nhìn về hướng của cô.

Trên người anh vẫn còn mặc áo phông trắng và quần sooc đen rất thoải mái, tóc hơi rối, giống như vừa mới tỉnh dậy là lập tức ra ban công để nhận điện thoại.

Lục Chẩm Tuyết mở cửa sổ ra, hai cánh tay mảnh khảnh đặt lên bệ cửa sổ, một tay chống cằm, cười tủm tỉm nhìn Lâm Cảnh.

Lâm Cảnh vừa nói chuyện điện thoại, vừa đi đến gần cửa sổ, giơ tay lên xoa nhẹ đầu Lục Chẩm Tuyết.

Lục Chẩm Tuyết cười híp mắt, vẫn cứ chống cằm nhìn Lâm Cảnh.

Chính cô cũng không hề phát hiện, khi nhìn Lâm Cảnh, ánh mắt cô luôn sáng rực, cũng chỉ khi nhìn thấy Lâm Cảnh, ánh mắt cô mới phát ra ánh sáng vui vẻ như vậy mà thôi.

Thích một người, ngay cả ánh mắt và nụ cười cũng không giấu được.

Lâm Cảnh nhìn hình bóng mình trong mắt Lục Chẩm Tuyết, còn mang theo ý cười ngọt ngào, lòng anh trở nên mềm mại đến rối tinh rối mù.

Bàn tay anh chạm lên gò má của Lục Chẩm Tuyết, ngón cái dịu dàng vuốt ve khóe mắt cô.

Ánh mắt anh nhìn Lục Chẩm Tuyết cũng vô cùng dịu dàng.

Trong điện thoại vẫn còn tiếng báo cáo công việc của người bên kia, Lâm Cảnh lắng nghe, nhưng ánh mắt lại chỉ chăm chú nhìn Lục Chẩm Tuyết, không dời đi dù chỉ nửa giây.

Lục Chẩm Tuyết chỉ nhoài người dựa trên bệ cửa sổ, cười tủm tỉm nhìn Lâm Cảnh, chờ anh nghe điện thoại xong.

Người bên kia báo cáo công việc trong một hồi lâu, cuối cùng đến khi Lâm Cảnh cúp điện thoại, Lục Chẩm Tuyết mới mỉm cười, nói: "Lâm tổng thật đáng thương, đã cuối tuần rồi mà còn phải làm việc."

Lâm Cảnh bật cười, giơ tay lên xoa nhẹ đầu Lục Chẩm Tuyết, "Em mau đi rửa mặt đi, chúng ta ra ngoài ăn sáng."

"Được ạ!"

Hiếm khi Lục Chẩm Tuyết mới dậy sớm như vậy, nên cô và Lâm Cảnh cùng đi xuống lầu tìm một quán điểm tâm để ăn bữa sáng.

Có lẽ là bởi vì cuối tuần, đại đa số mọi người sẽ ở nhà ngủ nướng, cộng thêm bây giờ cũng còn khá sớm, trên đường không có quá đông người.

Ánh nắng sáng sớm đi kèm theo gió nhẹ, vô cùng thoải mái mát mẻ.

Lục Chẩm Tuyết kéo Lâm Cảnh đi đến quán điểm tâm ở bên cạnh tiểu khu để ăn sáng.

Lâm Cảnh vừa bóc trứng gà giúp cô vừa nói: "Ăn bữa sáng xong rồi anh giúp em chuyển nhà."

Lục Chẩm Tuyết đang cầm một chiếc muỗng ăn cháo bát bảo đường đen, nghe vậy thì cô ngẩng đầu lên cười tủm tỉm, cố ý giả vờ quên mất: "Em có nói là muốn chuyển nhà hả?"

Lâm Cảnh lười phản ứng với cô, đút cho cô một miếng trứng gà đã được bóc vỏ cẩn thận, thuận tiện nói: "Thứ ba tuần sau anh phải đi công tác, cuối cùng có thể không quay về được.

Em phải nhớ dậy sớm ăn bữa sáng đầy đủ, anh mà không ở đây, thể nào em cũng không ăn cơm đúng giờ."

Cuộc sống sinh hoạt của Lục Chẩm Tuyết trước kia khi cô còn độc thân, làm việc và nghỉ ngơi như một con cú đêm.

Buổi tối thường xuyên thức khuya để làm việc, ngày hôm sau lại ngủ một giấc thẳng đến trưa, không đếm xỉa đến bữa sáng, có lúc mệt mỏi, cũng lười đi ăn trưa nốt, chỉ tùy tiện ăn mấy đồ ăn vặt có sẵn trong nhà để lót dạ mà thôi.

Sau khi cô và Lâm Cảnh ở bên nhau, Lâm Cảnh không cho cô làm việc quá muộn, mỗi sáng sớm cũng sẽ mua bữa sáng về sẵn giúp cô, một ngày ba bữa đều có anh nhắc nhở cô ăn đúng giờ.

Thỉnh thoảng khi cô thức dậy sớm, thì sẽ cùng Lâm Cảnh đi ra ngoài ăn sáng, giống như bây giờ vậy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!