Chương 45: (Vô Đề)

Khoảng hơn bốn giờ rạng sáng hôm qua, đột nhiên bên ngoài có một trận mưa lớn như thác đổ trút xuống, mưa rền gió dữ đập mạnh vào những nhánh cây tạo nên tiếng vang dội, Lục Chẩm Tuyết đang chìm trong giấc mộng cũng vô thức rúc vào trong lồng ngực Lâm Cảnh.

Thời điểm bên ngoài trời đổ mưa, Lâm Cảnh đã tỉnh giấc, giờ phút này đang nằm nghiêng, cúi đầu nhìn Lục Chẩm Tuyết.

Nhìn Lục Chẩm Tuyết bị tiếng sét đánh bên ngoài cửa sổ dọa sợ co rụt bả vai, mơ mơ màng màng rúc người vào lồng ngực mình.

Khóe môi anh không kiềm được mà gợi ra nụ cười, anh ôm chặt Lục Chẩm Tuyết hơn, cúi đầu, thấp giọng hỏi ở bên tai cô: "Sợ sấm chớp à em?"

Lục Chẩm Tuyết ngủ rất say, hình như nghe thấy có tiếng ai đó đang hỏi mình, cô nhỏ giọng lẩm bẩm: "Sợ…."

Lẩm bẩm trong mơ màng, cơ thể lại vô thức dựa sát hơn vào trong ngực Lâm Cảnh, co người nằm gọn trong lồng ngực anh.

Lâm Cảnh cũng đưa tay ôm Lục Chẩm Tuyết chặt hơn một chút, anh nhịn cười, cúi đầu hôn lên trán Lục Chẩm Tuyết, nhưng khi lên tiếng, vẫn không thể kiềm chế được, giọng nói mang theo ý cười, trầm thấp dỗ dành cô, "Không sợ, anh ở đây."

Lục Chẩm Tuyết lại lẩm bẩm ừm một tiếng, giọng nói nỉ non, giống như đang nói mớ.

Lâm Cảnh nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn trắng mịn của Lục Chẩm Tuyết, dáng vẻ khi ngủ rất đáng yêu, ý cười trên khuôn mặt càng sâu hơn.

Anh chống đầu nhìn Lục Chẩm Tuyết, cô gái anh thích đã chiếm hết toàn bộ trái tim anh rồi.

Anh không cảm thấy buồn ngủ chút nào, mà Lục Chẩm Tuyết lại ngủ rất say sưa, không nhịn được lại thấy cô hơi buồn cười, bóp bóp mặt cô một hồi, lại chuyển sang xoa xoa lỗ tai nhỏ nhắn của cô.

Lục Chẩm Tuyết ngủ rất sâu, trong mộng cũng cảm thấy Lâm Cảnh đang đùa giỡn với mình, cô mơ mơ màng màng kéo bàn tay đang làm loạn kia xuống, lầu bầu nói: "Đừng quậy mà…"

Lâm Cảnh không nhịn được bật cười mấy tiếng, anh xoa nhẹ đầu Lục Chẩm Tuyết, cuỗi cùng không chọc phá cô nữa.

Lại ôm chặt cô vào lồng ngực mình, nhắm mắt lại nghỉ ngơi.

… Mặc dù tối hôm qua Lâm Cảnh ngủ muộn, nhưng buổi sáng ngày hôm sau, vẫn thức dậy vào đúng sáu giờ.

Sau khi kết thúc việc chạy bộ buổi sáng, đã đến bảy giờ, rèm cửa trong phòng ngủ chưa được kéo ra, vẫn còn tối mờ mịt.

Lục Chẩm Tuyết cuộn tròn mình nằm trong chăn, vẫn ngủ rất say.

Lâm Cảnh không nhịn được cười, đi đến ngồi xuống bên mép giường, cúi người hôn Lục Chẩm Tuyết mấy cái.

Lục Chẩm Tuyết bị mấy nụ hôn của Lâm Cảnh đánh thức, đôi mắt lim dim còn ngái ngủ, nhỏ giọng hỏi: "Mấy giờ rồi anh?"

Lâm Cảnh nói: "Bảy giờ, vẫn còn sớm."

Lục Chẩm Tuyết ồ lên một tiếng, cô đã tỉnh táo hơn, mở to hai mắt, nhìn chiếc áo phông Lâm Cảnh đang mặc trên người, nhỏ giọng hỏi: "Anh vừa người chạy bộ về à?"

Lâm Cảnh cười, ừ một tiếng, lại giơ tay lên xoa nhẹ đầu Lục Chẩm Tuyết, nói: "Đúng vậy.

Anh có mua bánh mật đậu đỏ cho em đấy."

Lục Chẩm Tuyết vốn không cảm thấy đói, nhưng vừa nghe thấy Lâm Cảnh đã mua bữa sáng cho cô, vừa khéo tối hôm qua cô đã thèm ăn bánh mật đậu đỏ, đột nhiên cảm thấy thật đói bụng, ánh mắt cô sáng rực lên, hỏi Lâm Cảnh: "Anh ăn chưa ạ?"

Lâm Cảnh nói: "Anh chưa ăn."

Lục Chẩm Tuyết hỏi: "Anh có muốn đi tắm trước không? Chúng ta ăn chung đi."

Lâm Cảnh cười một tiếng, lại cúi đầu hôn Lục Chẩm Tuyết một hồi, nói: "Vậy anh đi tắm rửa trước."

"Được ạ."

Lâm Cảnh đứng dậy đi về phía phòng tắm, Lục Chẩm Tuyết bọc mình trong chăn lăn một một vòng, cô định sẽ nằm trên giường thêm một lúc nữa, nhưng thật ra đã không còn quá mệt nữa rồi.

Nhìn thấy ánh nắng ban mai bên ngoài cửa sổ xuyên thấu qua khe hở của rèm cửa chiếu vào trong phòng, cô không kiềm lòng được, tung chăn lên, mang dép đi đến trước cửa sổ, vừa kéo màn cửa sổ ra đã nhìn thấy ánh nắng buổi sớm đã chiếu rọi những ngọn cây cao.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!